Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

LÀM DÂU 5

Không đề



Chưa bao giờ cô 2 giận dữ như thế. Cổ họng nghẹn đắng, nước mắt trào ra. Có cái gì đó gào thét, lồng lộn trong cô. Cô sẵn sang gào lên, đập tan một cả gì đó cho hả giận. Ngay cả trong mơ, cũng không thể tưởng chuyện đó xảy ra…

Lấy chồng đã 2 năm nhưng vợ chồng cô chưa có con. Hai lần đậu, chưa được bao lâu lại hỏng. Khao khát làm mẹ, nỗi buồn vì 2 lần mừng hụt lặng lẽ gặm nhấm, giày vò cô từng ngày. Cô cũng không còn trẻ, thế nên cái mong muốn có con lại càng cháy bỏng. Nhưng cái sự đời, càng cố gắng, mọi sự hình như lại càng khó khăn.

Khó để diễn tả cảm giác của cô 2 khi nghe tin cô 1 đã có tin vui. Buồn bã, mệt mỏi, chán chường, ghen tỵ…Mọi thứ cảm xúc đan quyện vào nhau, hành hạ cô. Bên trong, cô cứ tự hỏi lòng tại sao mọi chuyện lại xảy ra với mình. Bên ngoài, cô vẫn giữ cho mình vẻ bình thản cố hữu, vẫn hỏi thăm, quan tâm cô 1. Dù cho, thỉnh thoảng, sự vui vẻ, hồ hởi của bố mẹ chồng, những mẩu chuyện của ông bà về những đứa trẻ hàng xóm, về đứa cháu sắp ra đời vẫn làm cô đau nhói…Nhưng dù sao, cô vẫn thấy mình thật xấu xa

Việc mang bầu của cô 1 cũng không hẳn đã thuận lợi. Trong những tháng đầu, đứa trẻ cũng không thực sự khỏe mạnh, cô 1 ra viện, vào viện suốt. Chính nhờ chuyện này, mà cô 2 nhận ra rằng, cô không xấu như mình tưởng. Cho dù có ghen tỵ, có chán chường…cô vẫn lo lắng, chăm sóc cho chị dâu và đứa cháu tương lai. Một cách nhiệt tình và chu đáo nhất có thể. Mỗi ngày qua, cô lại thêm quen với mọi chuyện, cô dần học được cách kiểm soát cảm xúc của mình.

Thế nhưng, tiếng gọi cửa vào lúc 3h sáng hôm đó đã kéo cô về với sự thật. Sự thật rằng cô dù có thế nào cũng không thể đưa chị dâu đi đẻ được. Sự thật rằng cô cũng ích kỷ, hẹp hòi và đầy tủi thân. Sự thật rằng cô không thể rộng lòng với người khác khi mà trong cô, vết thương còn chưa kín miệng…

3h sáng, khi 2 vợ chồng cô đang ngủ say thì mẹ chồng cô đập cửa ầm ầm gọi cô lên đưa chị dâu đi bệnh viện. Đứa bé sắp ra đời. Lưng và 2 chân cô dính chặt xuống giường. Đầu óc quay cuồng, nước mắt trào ra. Bà nghĩ thế nào mà lại gọi cô nhỉ. Bà có thể sợ rằng không xoay xở, lo lắng được mọi chuyện. Nhưng đâu chỉ có mình bà. Chồng cô 1 đâu? Rồi bố mẹ, em gái của cô ấy nữa? Không lẽ không ai có thể lo được mọi chuyện ngoài cô. Không lẽ, cô giỏi giang, đảm đang, chu đáo đến thế???

Cố gắng kìm chế, cô khẽ bảo chồng ra nói với mẹ rằng cô không thể đi được. Bà đứng hồi lâu nghe con trai giải thích rồi quay bước bỏ đi. Trở lại giường, anh nằm lặng yên không nói năng gì. Chắc anh cũng hiểu cảm giác của cô. Tự trấn tĩnh, qua cơn xúc động, cô lại thấy mình lo sợ. Không biết mẹ chồng có hiểu và thông cảm được cho cô không? Bà sẽ nghĩ về cô như thế nào? Lập cập lấy di động, cô nhắn 1 dòng tin: “Mẹ thông cảm, con không thể làm được việc đó”…

Không thấy hồi âm, lòng cô thoáng hoang mang. Nhưng dù thế nào, cô cũng không thể làm khác. Còn có những người khác, thậm chí là gần gũi hơn. Vậy thì tại sao lại phải là cô???

Chị dâu phải nằm lại viện gần 2 ngày thì mới sinh được. Từ đêm hôm đấy, cô cố tình tránh mặt mẹ chồng. Đi làm về là cô ở hẳn dưới nhà mình, không qua lại nhà trên như mọi khi. Chắc mẹ chồng cô cũng giận, vả lại bà cũng chả có thời gian mà nhớ đến cô. Trung tâm giờ hẳn là đứa cháu sắp ra đời…

Buổi sáng hôm đó, sau khi nhận được tin báo của chồng là em bé đã chào đời, khỏe mạnh, kháu khỉnh. Lòng cô rối bời. Văn phòng cô làm việc chỉ cách Viện C có 1 con phố. Phân vân mãi, cô quyết định rủ đứa đồng nghiệp thân thiết ở văn phòng đi cùng. Đến nơi, điểm cô tập trung duy nhất là đứa bé. Hỏi han xã giao, nụ cười gượng ép, cô rút lui nhanh nhất có thể. Thực lòng cô không muốn đối mặt, không muốn nghĩ gì hết… Ai có thể hiểu cho cô, khi chính cô còn không hiểu mình…



Bao nhiêu thời gian đã trôi qua, đứa cháu cũng đã gần 3 tuổi. Cô cũng đã có thiên thần nhỏ của riêng mình. Nhưng cái cảm giác của buổi đêm hôm đó vẫn chưa nhạt nhòa. Không biết mẹ chồng cô còn nhớ không, cô thì vẫn chưa quên. Cô không còn giận bà, nhưng đọng lại vẫn là 1 cảm xúc rất khó tả. Cô không thể nói rằng mình đúng hay sai.

Nhưng nếu mọi chuyện quay lại từ đầu, chắc chắn cô vẫn làm như vậy mà thôi…!!!

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

LÀM DÂU 4

Ma cũ - Ma mới

Một cách thật lòng, cô 2 không ghét bỏ gì cô 1. Cùng phận làm dâu, nói vui thì gọi là “cùng chiến tuyến”. Tuy nhiên, từ lần đầu gặp mặt, ấn tượng của cô 2 về cô 1 không nhiều thiện cảm. Cô 1 có vẻ mặt buồn cố hữu, không tạo được cho người đối diện cảm giác thân thiện khi nói chuyện. Mà cái sự đời, dù vai vế có thấp hơn nhưng tuổi nhiều hơn thì hình như người ta thường tự coi mình “nhớn” hơn thì phải.
Công bằng mà nói, không những ít tuổi hơn, cô 1 còn ít hơn cô 2 nhiều thứ: trình độ, bằng cấp, gia đình, công việc… Nói vậy không có nghĩa cô 2 coi thường cô 1. Chỉ đơn giản là cô “super soi” thôi. Theo cái kiểu ma cũ – ma mới ý mà!
Đầu tiên là việc chuẩn bị cưới xin. Cô 2 rất ngạc nhiên khi thấy gần cận kề ngày cưới mà phòng tân hôn vẫn chưa được chuẩn bị. Ngoài tấm ảnh cưới chụp ở studio, những vật dụng khác hầu như chưa có. Đố ai lý giải được lý do vì sao cô 2 lại lo lắng cho ông anh chồng từ bộ ga gối, vật dụng trang trí phòng cưới, đến xe hoa…!!!???
Yêu quý ông anh? Chưa nhiều đến thế. Lấy lòng bố mẹ chồng? Không hẳn mà cũng không cần thiết phải dùng cách này. Cô thu xếp mọi chuyện một cách tự nhiên như tất yếu vậy. Những việc cô làm cho cái đàm cưới ấy có chút bực dọc, ít niềm vui lẫn lộn vào nhau. Nhưng chính cô cũng chả biết vì sao? …
Đám cưới xong, cô 1 mất việc ở nhà. Cố gắng để cho những suy nghĩ, nhận xét thật vô tư thì cũng không thể khen ngợi cô nhiều. Lười – mà không, phải nói là cô không biết làm việc nhà. Bố mẹ chồng, thậm chí em dâu (cô 2 ý) bảo gì làm nấy. Hình như cô không quen thu xếp mọi việc trong gia đình. Chưa bao giờ thấy cô 1 nấu được bữa cơm đúng nghĩa. Hàng ngày, đầu bếp chính vẫn là bố hoặc mẹ chồng. Nhiệm vụ chủ yếu của cô là rửa bát. Mà bát rửa xong thì vẫn còn cái nồi để lại. Không phải cô lười mà vì cô không để ý xung quanh. Việc đơn giản đã thế, chứ việc phức tạp hơn như lau chùi tủ lạnh, bếp núc, nồi cơm … chả bao giờ thấy cô làm.
Thật ra thì cô 2 cũng lười, cũng ngại lắm chứ. 8 tiếng làm việc ở cơ quan cũng rất mệt mỏi rồi. Thế nhưng lấy chồng rồi, muốn ngại, muốn lười cũng không được. Muốn có niềm vui khi làm bếp, chắc chắn phải biến cái bếp thành xứ sở của mình, tự tay sắp đặt mọi thứ. Muốn yêu ngôi nhà của mình, đương nhiên phải tự sắm sửa, trang trí đồ dùng… Bạn không bao giờ có cảm hứng làm việc khi bị người khác chỉ đạo, sai bảo!
Lần ấy, cô 2 phát khùng lên với cô 1 khi lau dọn tủ lạnh và phát hiện kể từ lần cuối cô dọn dẹp không ai động đến nó.
- Sao bác để cái tủ lạnh bẩn thế. Có những thứ tôi lôi ra mà chả hiểu là cái gì nữa. Để thế này, mất vệ sinh lắm.
- Ờ, tôi…dọn rồi mà
- Bác đùa à, dọn đâu mà dọn!!!
-…
Kể ra thì cô 2 hơi quá đáng khi “mắng” cô 1 như thế. Nhưng mà tính cô vậy. Chẳng khéo léo tẹo nào. Cô đòi hỏi người khác cũng phải như mình, thậm chí hơn mình càng tốt. Vô lý thật. Hay là cô muốn cô 1 đảm đang, thu vén mọi việc để cô khỏi phải làm?! Hihi, có khi thế thật!
Tóm lại là cô 1 bị đưa vào “tầm ngắm”. Mà “ngắm” nhiều nhất là cô 2. Đúng ra thì cô nên góp ý thẳng thắn. Nhưng cô không làm, cô đã im lặng. Cô có sai không? Chắc là có. Cô chỉ làm việc đó vào 5 năm sau, khi mà hình như hơi muộn mất rồi!

Câu chuyện sống chung là cả một câu chuyện dài. Ai cũng gặp phải những vấn đề của riêng mình và mỗi người đều có cách xử sự riêng. Không ai có thể nói hay, không ai có thể nói mình là nhất. Một gia đình 6 người với 2 cô con dâu – một bức tranh đa diện.

Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

LÀM DÂU 3


Cuốn sổ hộ tịch

Sổ hộ tịch là gọi theo cách của các cụ, còn giờ thì toàn gọi là sổ hộ khẩu. Đặt cái tiêu đề vậy, nghe cho văn vẻ.


Hôm đó, cô 2 về nhà sau một ngày mệt nhoài vì công việc. Dựng chiếc xe ngoài sân, đóng cổng, cô tiến bước về phía nhà bố mẹ chồng. Hai nhà riêng biệt nhưng chung một khoảng sân, một cánh cổng nên bao giờ cô cũng ghé lên chào ông bà trước khi đi, về.

Mới bước được một bậc thềm, chưa kịp nhìn quanh, bố chồng đã xuất hiện thình lình trước mặt cô. Ông cụ ve vẩy 1 tập bìa cứng, nét mặt rất hả hê, vui sướng…

- Con chào bố, con mới về
- Ờ, này nhá, nhà anh đã có hộ khẩu rồi đấy. Mất bao công sức đấy, không phải đơn giản đâu!
- Vâng, thế tốt quá còn gì…

Buông một câu cụt lủn, không hỏi gì thêm, cô quay bước đi về. Bố chồng hình như hơi ngạc nhiên, chưng hửng về thái độ của cô. Chắc cụ nghĩ cô sẽ phải vồ lấy cuốn sổ đó để xem, để thốt lên thèm muốn và ghen tị!!!??? Không thể nào và không bao giờ!

Trong suy nghĩ của cô, chưa bao giờ xuất hiện ý định chuyển hộ khẩu về nhà chồng. Ngay từ khi mới bàn bạc chuyện kết hôn, cô đã nói rõ với anh. Rằng cô sẽ giữ nguyên hộ khẩu ở nhà mình và sau này khi họ có con thì chúng sẽ đăng ký hộ khẩu theo mẹ.

Vì sao à? Đơn giản thôi. Gia đình cô ở ngay tại 1 quận trung tâm bậc nhất của Thành phố, thường người ta vẫn hay gọi đùa là “ngay rốn con rùa”. Gia đình anh thì không. Và đương nhiên, chuyện học hành của trẻ con có hộ khẩu tại những khu vực này chắc chắn sẽ đảm bảo hơn những vùng lân cận khác.
Cô sinh ra, lớn lên và hưởng thụ môi trường giáo dục tại đây. Vậy nên cô cũng mong muốn con cái mình như thế. Chẳng có lý do gì để cô phải chuyển hộ khẩu của mình và của con trong tương lai về một nơi mà cô biết chắc chắn rằng không thể tốt hơn.

Lý lẽ của cô có thể thuyết phục được chồng nhưng không bố chồng thì không. Ông không chấp nhận những suy nghĩ đó. Với ông, đại gia đình phải là một quần thể thống nhất trên mọi phương diện. Không loại trừ trường hợp nào, bất kể lý do nào. Với ông, học ở đâu và học trường nào cũng như nhau.

Cũng với suy nghĩ đó, trước khi kết hôn, ông đã buộc chồng cô phải chuyển đổi hộ khẩu về cùng ông. Hộ khẩu của anh vốn dĩ được đăng ký ở một quận trung tâm, giờ phải chuyển về một quận được coi là sinh sau đẻ muộn, lac hậu hơn rất nhiều. Đầu tiên anh cũng phản đối, vì nhiều lý do nhưng tối hậu thư ông đưa ra là: “Không chuyển, không cưới”!

Chồng cô thì nhượng bộ nhưng cô thì không. Cô chưa bao giờ chấp nhận nổi ý nghĩ tương lai con cái mình sẽ phải theo học ở nơi môi trường, điều kiện giáo dục mà cô cho là kém.

Có người bảo cô thật dại, không chuyển đổi hộ khẩu đồng nghĩa với việc cô không có phần trong gia đình ấy. Rồi còn chuyện đất cat, thừa kế, gia sản… Thật lạ là cô lại chẳng mảy may suy nghĩ gì về chuyện đấy. Với cô, “tương lai con em chúng ta” phải đặt cao hơn những tính toán kia. Cô đã quyết như vậy rồi!

Thế nên, cuốn sổ hộ khẩu kia chẳng làm cô mảy may xúc động. Và cô cũng chả thể tỏ ra hồ hởi, vui mừng như mong muốn của ông cụ. Cô có cái lý của mình và luôn luôn hạnh phúc với nó!

Thật là, con dâu những năm 2000!...

Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010

LÀM DÂU 2

Cô cả

Cô 2 đoán đúng. Mọi ánh nhìn không còn hướng về phía cô nữa, mà về phía cô cả. Vì cô cả là dâu mới, là dâu trưởng. Cô cả lại ít hơn cô 2 mấy tuổi. Khổ thân cho những ai bị “dòm”…
Cô dâu, chú rể không hợp tuổi. Thế nên phải đón dâu 2 lần. Lần đầu là hôm đám hỏi.
Sau khi kết thúc mọi thủ tục, nhà trai sẽ đón cô dâu tương lai về cùng luôn. Ngủ lại một đêm, sáng sau lại về nhà, đợi đến hôm cưới mới là đón dâu chính thức. Chuyện duy tâm này để tránh những điều không hay, nhưng nghe chừng rất nặng nề, mọi người cứ thấy có gì đó gợn gợn.
Vào bếp bắt tay dọn dẹp đống bát đũa đang chờ, cô 2 giật mình khi nhìn thấy cô cả đang ngồi thụp phía dưới bàn bếp.
- Bác sao thế?
- Tôi lo
- Lo gì?
- Không biết tối nay sẽ thế nào?!
- Zời ạ, tối nay mới phải ngủ với mẹ chồng thôi, chưa được ngủ với chồng đâu.
- ...
Cô cả không nói gì, nhìn cười mà như mếu. Chắc là phải ngủ với mẹ chồng, nên mới lo đây – cô 2 nghĩ thầm.
Đám hỏi xong, thoáng cái đã đến đám cưới. Không hiểu có phải do vui mừng vì sắp có người “thế chân” hay không, mà cô 2 rất cao hứng. Vợ chồng cô sắm cho anh chị đủ thứ, tủ quần áo, chăn ga, hoa cưới…Và đảm nhận bao nhiêu việc khác nữa. Quả thật, đám cưới người khác mà mệt hơn cả đám cưới mình. Cô 2 nghĩ, có thêm chị dâu, bầu trời tự do của cô thêm rộng mở, .
Cô cả hình như hiền lành hơn cô 2 thì phải. Hành trang cô mang theo khi lấy chồng, chắc hẳn chỉ có tình yêu. Không như cô 2, cô chả phải lo nghĩ gì nhiều. Ăn chung, ở chung với bố mẹ. Không phải thay đổi gì, cũng chẳng phải sắm sửa thêm. Mọi việc trong nhà, tính nết từng người, cô 2 đã truyền đạt lại tất cho cô cả. Bố chồng khó tính, mẹ chồng thích tình cảm, vợ chồng cô 2 thì đi suốt, lại chỉ ăn chung một bữa tối. Hai vợ chồng cô cũng không có điều kiện về kinh tế, vậy nên mọi việc cứ nếp cũ mà theo…
Cô cả nhìn không vui, chả phải cô buồn gì mà là do nét mặt cô như vậy. Lúc nào nhìn cô cũng như đang có tâm trạng. Cô vốn ít nói, lấy chồng xong lại mất việc ở nhà, thế nên lại càng hiếm thấy cô mở lời. Hai chị em dâu dù vẫn ăn cơm tối chung nhưng cũng chẳng mấy khi tâm sự chuyện trò.
Một cách công bằng mà nói, ban đầu 2 cô chẳng ưa nhau. Không phải ghét nhé, chỉ là không ưa thôi. Chẳng vì chuyện gì, chẳng có lý do gì. Cả 2 cô đều không thể ngờ, đến một ngày, mọi sự lại đổi thay…!

LÀM DÂU 1



Lâu rồi không viết lách gì, lý do chủ yếu là công việc, cảm xúc có vẻ khô cằn. Sau buổi off trưa qua, em lại muốn tiếp tục là 1 blogger, … Câu chuyện này chỉ là những góp nhặt, suy nghĩ đơn giản của em về cuộc sống. Có thể đó là em, có thể không phải em. Chỉ mong là nó sẽ hữu ích với mọi người!


Cô 2

Thế là cô về làm dâu nhà anh. Họ lấy nhau sau khoảng gần 1 năm quen biết, yêu thương. Hãy gọi cô là cô 2 vì anh là con thứ trong một gia đình 2 con trai.
Khi còn yêu, anh đã nhiều lần tâm sự với cô. Rằng làm dâu nhà anh cô sẽ được sung sướng. Vì mẹ anh rất thèm con gái, bà thích có người tâm sự, rủ rỉ. Bà là người tình cảm nhưng phải sống quá lâu giữa 3 người đàn ông khô cứng. Bà đã lo toan cho cả gia đình bao nhiêu năm. Giờ có người gánh vác cùng bà sẽ thực sự vui mừng, hạnh phúc. Và còn biết bao điều khác nữa…

Cô không muốn thế. Cô muốn 2 vợ chồng được ở riêng. Nghĩ đến cảnh một ngày nào đó mình cũng hát vang bài ca mẹ chồng như những đồng nghiệp trong văn phòng, cô thấy nản. Không phải cô ngại làm việc nhà, cũng chả phải cô không thể nấu ăn. Sinh ra trong một gia đình Hà Nội gốc, bố là trưởng họ, cô đã được mẹ chỉ dạy mọi điều. Việc nội trợ với cô là lẽ đương nhiên. Nhưng hình như khi chung sống, thế thôi chưa đủ.

Với cá tính của mình, cô muốn được tự do. Anh thì đồng ý dù không thật sự cảm thấy thoải mái. Nhưng gia đình anh thì không. Bố mẹ anh muốn cô dâu mới sống chung với cả gia đình. Ông bà mong muốn có 1 đại gia đình quần tụ, ấm cúng. Ông bà không thể chấp nhận việc con trai ra ở riêng.

Bài toán đưa ra thật khó giải. Ở giữa, chồng tương lai của cô là đau đầu nhất. Không ai chịu nhượng bộ. Cô yêu anh nhưng hình như nơi cô lý trí vẫn mạnh hơn thì phải. Nếu điều kiện đó của cô không thể đáp ứng thì không hiểu sự việc sẽ đi đến đâu… Cũng may, khi mọi chuyện đang rối bời thì 1 sáng kiến được đưa ra. Đôi vợ chồng trẻ sẽ ở riêng tại ngôi nhà cũ của gia đình trong cùng khoảng sân 200m. Trước mắt thì cứ lên ăn chung với các cụ đã, lâu dài tính sau.

Ngôi nhà 2 tầng còn giữ lại đã thật sự cũ kỹ. Muốn ở được, đương nhiên phải sửa chữa. Cộng với chi phí cho đám cưới mà 2 đứa phải tự lo, đó là 1 khoản tiền đáng kể. Nhưng không sao, tự do thường đắt giá mà. Cô nhủ thầm và vui sướng chuẩn bị, sắm sửa cho tổ ấm riêng của mình.

Cuộc sống chung thật không đơn giản. Ngay cả khi chỉ là một bữa tối ăn chung. Bố chồng cô là người khó tính. Ông nghỉ mất sức đã nhiều năm nên không thể hiểu cho hoàn cảnh và công việc của những đứa con. Bữa cơm tối là phải đủ mặt, không thiếu một ai. Không thể có chuyện người ăn trước, người ăn sau. Đặc biệt là không thể thiếu ông. Nếu ông chưa về, cho dù đã muộn, nếu không muốn ông dỗi, tất cả phải ngồi chờ…

Công việc bận rộn, thời gian biểu không cố định lại cộng thêm cái bệnh đau dạ dày khiến cho cô 2 mãi không thể quen được với bữa tối ở nhà chồng. Chuyện kiếm cớ về nhà ngoại, đi sinh nhật bạn…xảy ra như cơm bữa. Hai vợ chồng son tranh thủ đi chơi, xem phim, đi ăn hàng…Thôi thì cũng phải tìm cách thích nghi chứ sao. Cái kiểu riêng mà chung, chung mà riêng thế này, dù không thật sự như mong muốn của cô nhưng khiến khối người mong ước rồi.

Còn bao nhiêu chuyện khác nữa. Từ chuyện ngủ nướng ngày nghỉ của 2 vợ chồng, đến chuyện mua sắm đồ dùng cho tổ ấm riêng… Hai thế hệ khác nhau, hai quan niệm khác nhau. Hình như, tìm một tiếng nói chung là rất khó. Nhưng dù sao, cô 2 vẫn luôn cố gắng thu xếp mọi chuyện, thay đổi một số thói quen, cách nghĩ của mình. Vì tóm lại, dù gì thì cô đã có chồng. Cô là một cô con dâu!

Một năm trôi qua rất nhanh. Gia đình cô lại chuẩn bị cho một đám cưới nữa. Anh chồng lấy vợ. Một mặt mừng cho anh, một mặt cô cũng vui thầm vì từ nay nhà sẽ có 2 cô con dâu. Mọi chuyện chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn, mọi ánh nhìn sẽ không chỉ còn hướng về phía cô…!

(Còn tiếp)

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

HAPPY BIRTHDAY TO...MÌNH



00h30p, online, vắng hoe không một bóng người. Ding, ding…. Email chúc mừng từ một trang web nào đó. Thì ra hôm nay là sinh nhật mình. Hihi, công nghệ tiên tiến thật là hữu ích!

Mọi năm cứ tới đầu tháng 7 là mình thấy tinh thần sinh nhật đã lên cao lắm rồi, bạn bè nhắc nhở, hẹn hò… Năm nay thì không, nếu chiều nay đồng chí chồng không có nhã ý nhắc nhở, có lẽ mình đã quên tiệt. Phụ nữ sợ già??? 31 tuổi rồi, có lẽ chẳng ai còn chờ đón ngày sinh nhật nữa, đúng không nhỉ???

Cũng có thể do dạo này nhiều việc quá, nhiều thay đổi ngoài tưởng tượng của mình… Những biến đổi ở Công ty, việc thuyên chuyển của mình, vị trí mới, công việc mới, đồn nghiệp mới, êkíp mới…Hình như tử vi của mình thiếu mất chữ NHÀN, hễ khi nào mọi thứ hơi hơi êm êm, xuôi xuôi là y như rằng lại có chuyện xảy ra!

Lại khó khăn, vất vả, lại hy sinh, đánh đổi, lại cố gắng phấn đấu. Mọi thứ lại từ đầu. Lại nịnh nọt chồng, bố mẹ và cả giúp việc để được tạo điều kiện mà làm việc. Lại tranh thủ âu yếm, ôm ấp, hít hà con gái mọi lúc, mọi nơi để bù cho những lúc công tác xa nhà. Lại đau đầu, xì trét…

Kêu ca chút vậy thôi. Chứ nếu không như thế thì đâu phải là mình. Cứ mỗi lần gặp khó khăn, thử thách thì lại lo toát mồ hôi, nghĩ ngợi đủ thứ chuyện. Thế nhưng mà vẫn lao vào, vẫn chấp nhận… Mỗi lúc như vậy lại thấy mình bớt sợ, bớt lo… Mỗi lần như vậy lại thấy mình ngày càng tỉnh táo và dũng cảm hơn chính mình. Và thế là lại mỉm cười bước tiếp.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT…MÌNH. Chúc cho mọi sự rồi sẽ tốt đẹp. Chúc cho mình nhận được sự đồng cảm và động viên. Chúc mình đủ dũng cảm và tỉnh táo. Chúc mình vượt qua mọi khó khăn. Chúc mình may mắn và hạnh phúc. Chúc cho mọi sự thuận buồm xuôi gió… MỘT LẦN NỮA, MÌNH TỰ CHÚC MÌNH.

Thứ Sáu, 2 tháng 7, 2010

UP IN THE AIR

“Đuổi việc là cả một nghệ thuật và người đuổi việc cũng là một nghệ sĩ”


Một ngày mát trời, mình cao hứng trốn con đi xem xuất phim 8h30 tối. Không còn lựa chọn nào khác đành phải mua cặp vé phim từng được đề cử 6 giải Oscar. Bình thường như mọi khi, mình ít xem phim dính líu đến Oscar. Cơ bản vì không phải phim nào cũng hỉu được. Hihi…Lần này đặc cách vì sự xuất hiện của George Clooney!!!

Hóa ra có một nghề mà trước nay mình không hề biết là tồn tại – nghề sa thải thuê.



Trong khi nền kinh tế đang khủng hoảng, hàng loạt các công ty phải cắt giảm nhân công, sa vào tình trạng khó khăn thì đó lại là cơ hội ngàn vàng của họ – những công ty sa thải thuê.

Những ông chủ phải chi tiền để thông báo tin nghỉ việc, thực chất là đuổi việc nhân viên. Trong phim có lúc gọi những người đó là những ông chủ “ủy mị, yếu mềm”, không đủ dũng cảm để thông báo tin buồn cho nhân viên.!

Đã từng có những lúc mình đóng vai người “đuổi việc”. Thật là khó khăn, dù lý do là khách quan hay chủ quan, dù đó là người mình “yêu” hay “ghét”… Chưa bao giờ mình muốn đảm nhận nhiệm vụ này. Ủy mị, yếu đuối, hay cả nể… Không biết nữa, đơn giản chỉ là cảm giác không muốn thốt ra câu nói làm người khác đau lòng, không muốn nói câu: “Tôi rất tiếc nhưng anh, chị đã bị sa thải!!!”…

Thật ra thì, xem phim mới thấy, người bị đuổi việc có rất nhiều phản ứng khác nhau, thậm chí là phản ứng điên rồ. Người đuổi việc phải là một chuyên gia tâm lý, không nói thừa một câu nào, có khả năng thuyết phục người đối diện trước những câu hỏi mà đáp án trả lời là: “bó tay”…

Bạn sẽ trả lời nhân viên thế nào khi họ hỏi “Bị đuổi việc, tôi lấy gì để mua bánh mì, trả tiền thuê nhà, trả nợ ngân hàng, trả tiền học cho con???”, “Tại sao lại là tôi?”, “Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?”, “Tôi không đồng ý!”…thậm chí là “giết…”, “chết…”, “nhảy cầu…”…

Cần phải để người ta hiểu, bị sa thải là mất đi cơ hội ở chỗ này nhưng lại có cơ hội ở chỗ khác. Bằng mọi từ ngữ, mọi câu nói bạn phải thuyết phục họ rằng tất cả chưa chấm dứt, chỉ là bắt đầu mới – cho dù những gì bạn nói phi lý và vô căn cứ!!! Dù chỉ là một đốm lửa hy vọng nhỏ nhoi, bạn vẫn phải nhen lên. Để người lao động chấp nhận quyết định sa thải một cách tâm phục khẩu phục, để mọi chuyện êm xuôi, để không có bất kỳ hậu quả đáng tiếc nào xảy ra sau khi một người mất việc…

Hóa ra có những nơi, quyền của người lao động được đảm bảo đến tận phút cuối cùng, thậm chí kể cả khi người ta đã nghỉ việc rồi!!!???

UP IN THE AIR – “một vở hài kịch giễu cợt”, một bài học hữu ích cho chính mình.


Ps: sẽ tiếp tục trốn con đi xem phim, hihi!