Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010
NHƯ NGÀY XƯA
Vâng, ngôi nhà góc phố Hàng Bông – Đường Thành ấy là của cụ nội tôi - Cụ Mỹ Trương. Trên diện tích gần 200m, ngôi nhà có 3 mặt tiền. Bao nhiêu năm qua, gồng mình với những thăng trầm thời gian, chịu đựng những nhát sơn quét vội của mỗi lần “chỉnh trang” bộ mặt đô thị, ngôi nhà vẫn còn đó. Và vết thương lòng của nội tôi, bố tôi và của cả gia đình vẫn còn đó.
Những năm xa xưa, cụ tôi vốn dĩ là 1 thương nhân đã mua lại ngôi nhà từ phu nhân của 1 quan Pháp. Ngôi nhà 3 tầng, nằm trên diện tích khoảng 200m2, được thiết kế theo kiểu Pháp. Đông ấm, hè mát…
Ngày nhỏ, tôi không có thói quen lê la với những đứa trẻ hàng xóm. Niềm say mê của tôi là chiếc tủ chè đã hỏng cánh với bao nhiêu tấm ảnh đen trắng mà ông nội để lại. Theo lời bà nội, cụ tôi xưa kia mê ảnh. Hiệu ảnh Mỹ Trương, nếu không nhầm thì là một trong những hiệu ảnh đầu tiên của Hà Nội (?). Ông nội tôi cũng vậy, ông thường xuyên chụp ảnh cho cả gia đình. Những tấm ảnh cho tôi biết tất cả. Thời trai trẻ của ông, nét xuân sắc của bà, tuổi thơ của bố và các cô chú. Và thêm nữa, qua những bức ảnh, tôi hình dung được toàn cảnh về ngôi nhà – nơi tôi sinh ra và lớn lên.
Tầng một mặt phố Hàng Bông là cửa hàng vàng bạc. Dưới lớp ảnh đen trắng đã mờ dần theo thời gian, những món trang sức được gia công tinh xảo vẫn ánh lên sáng loá trong tủ kính. Bà nội tôi đứng đó, áo dài gấm, nụ cười toả nắng. Từ trang phục, đầu tóc đến thần thái đều toát nên cái vẻ Hà Nội không thể nhầm lẫn…
Phía trong, đi qua sân trời là đến gian bếp và khu vực dành cho người giúp việc. Khoảng sân rộng mà khi còn nhỏ bố tôi vẫn thường đạp xe 3 bánh chạy vòng quanh. Những bức ảnh nói rằng, ngày ấy, bố tôi là một công tử. Có vú em luôn đi theo chăm sóc, một bước ra đường là lên xe hơi… Sau này, chưa bao giờ ông kể với tôi về những chuyện ngày xưa ấy. Có thể ông nghĩ những bức ảnh đã nói lên tất cả. Cũng có thể, ông không muốn nhắc lại một thời đã xa lâu lắm…
Tầng hai, hình như chủ yếu là để làm phòng khách. Diện tích mà giờ đây cả nhà tôi đang sinh sống, xưa kia chỉ bày 1 bộ bàn ghế cổ và những chiếc lọ lục bình làm cảnh. Một không gian thênh thang phía sau bức ảnh. Vẫn những chiếc ván sàn gỗ ấy, vẫn khung cửa sổ màu xanh, còn lại thời gian đã mang đi hết, kể cả ông nội tôi…
Trên tầng ba, theo như bố kể thì chỉ làm sân phơi, kho và nuôi chim cảnh, chó cảnh. Đó là một thú vui khác của ông nội… Tất cả mọi ngóc nghách trong ngôi nhà đều rất thân thuộc với bố tôi. Nơi này là hạnh phúc là niềm vui và cũng là nỗi niềm không bao giờ nguôi ngoai của bố…
Sau giải phóng, dù ông tôi đã từng tham gia cách mạng, nhận được rất nhiều huân huy chương, dù bà tôi đã hiến hầu hết của cải, gia đình tôi vẫn phải “xuống thành phần”. Ngôi nhà được nhà nước trưng dụng phần lớn để đưa một số gia đình cán bộ, công nhân vào ở. Cái đó gọi là “công tư hợp doanh” thì phải?? Cả gia đình tôi rút hết lên sống ở tầng hai. Cũng chả được ở cả. Chỗ ăn, chỗ ngủ, bếp núc được tận dụng ở mọi vị trí có thể. Mọi sự thay đổi hoàn toàn…
Chuyện xảy ra như thế vì phải thế. Bánh xe của lịch sử đi qua mà. Ngôi nhà khoác lên mình bộ mặt mới, trách nhiệm mới. Cuộc sống theo thời gian trôi đi, bình lặng và yên ả. Người già rồi cũng ra đi, thanh niên dựng vợ gả chồng, những đứa trẻ ra đời…Chỉ có nỗi buồn của bà tôi, sau bao năm vẫn còn dai dẳng…
Nỗi buồn khi nhìn thấy ngôi nhà tổ tiên để lại ngày càng cũ nát. Những người mới đến chỉ quan tâm đến việc ở. Ngôi nhà không được giữ gìn và tôn trọng. Các gia đình thi nhau cơi nới, sửa chữa để giải quyết vấn đề chật hẹp. Sân chung, lối đi chung hầu như chỉ có gia đình tôi quét dọn. Cả khu nhà chỉ có một khu vệ sinh. Khỏi phải nói là thiếu vệ sinh thế nào, cứ người dọn vào thì người khác lại bày ra. Của chung mà, kệ thôi… Tường nhà mỗi ngày thêm vết nứt vì sức nặng của bao tiện nghi phục vụ cuộc sống của mỗi gia đình. Cầu thang đá sứt mẻ, người già, trẻ con đi lại rất nguy hiểm. Nhưng cứ trát vào, chưa kịp khô thì đã có người đạp lên….
Dưới tầng một, các cửa hàng được cho thuê hết. Biển quảng cáo, đèn hiệu lố nhố che hết vẻ đẹp “mặt tiền” của ngôi nhà. Cảm giác đau xót truyền cả sang tôi khi tận mắt chứng kiến người ta treo một tấm biển hiệu to tướng lấp lên dòng chữ “Mỹ Trương” đắp nổi trên tường nhà. Một cách trẻ con, tôi thấy ghét họ - những kẻ “xâm lăng” và tự nhủ một ngày kia chính tôi sẽ là người hạ tấm biển đó xuống…
Đó là lúc con trẻ, giờ lớn hơn, tôi hiểu đó tất cả là cuộc sống. Cái gì là truyền thống, là cội rễ gia đình, đương nhiên mình sẽ nâng niu, trân trọng. Không thể đòi hỏi mọi người cũng như mình, như gia đình mình được…
Nhưng dù là vậy, tôi vẫn mơ ước hão huyền rằng, sẽ một lần được thấy lại ngôi nhà của ông bà tôi, “như ngày xưa”…!!!
Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010
LÀM DÂU 5

Chưa bao giờ cô 2 giận dữ như thế. Cổ họng nghẹn đắng, nước mắt trào ra. Có cái gì đó gào thét, lồng lộn trong cô. Cô sẵn sang gào lên, đập tan một cả gì đó cho hả giận. Ngay cả trong mơ, cũng không thể tưởng chuyện đó xảy ra…
Lấy chồng đã 2 năm nhưng vợ chồng cô chưa có con. Hai lần đậu, chưa được bao lâu lại hỏng. Khao khát làm mẹ, nỗi buồn vì 2 lần mừng hụt lặng lẽ gặm nhấm, giày vò cô từng ngày. Cô cũng không còn trẻ, thế nên cái mong muốn có con lại càng cháy bỏng. Nhưng cái sự đời, càng cố gắng, mọi sự hình như lại càng khó khăn.
Khó để diễn tả cảm giác của cô 2 khi nghe tin cô 1 đã có tin vui. Buồn bã, mệt mỏi, chán chường, ghen tỵ…Mọi thứ cảm xúc đan quyện vào nhau, hành hạ cô. Bên trong, cô cứ tự hỏi lòng tại sao mọi chuyện lại xảy ra với mình. Bên ngoài, cô vẫn giữ cho mình vẻ bình thản cố hữu, vẫn hỏi thăm, quan tâm cô 1. Dù cho, thỉnh thoảng, sự vui vẻ, hồ hởi của bố mẹ chồng, những mẩu chuyện của ông bà về những đứa trẻ hàng xóm, về đứa cháu sắp ra đời vẫn làm cô đau nhói…Nhưng dù sao, cô vẫn thấy mình thật xấu xa
Việc mang bầu của cô 1 cũng không hẳn đã thuận lợi. Trong những tháng đầu, đứa trẻ cũng không thực sự khỏe mạnh, cô 1 ra viện, vào viện suốt. Chính nhờ chuyện này, mà cô 2 nhận ra rằng, cô không xấu như mình tưởng. Cho dù có ghen tỵ, có chán chường…cô vẫn lo lắng, chăm sóc cho chị dâu và đứa cháu tương lai. Một cách nhiệt tình và chu đáo nhất có thể. Mỗi ngày qua, cô lại thêm quen với mọi chuyện, cô dần học được cách kiểm soát cảm xúc của mình.
Thế nhưng, tiếng gọi cửa vào lúc 3h sáng hôm đó đã kéo cô về với sự thật. Sự thật rằng cô dù có thế nào cũng không thể đưa chị dâu đi đẻ được. Sự thật rằng cô cũng ích kỷ, hẹp hòi và đầy tủi thân. Sự thật rằng cô không thể rộng lòng với người khác khi mà trong cô, vết thương còn chưa kín miệng…
3h sáng, khi 2 vợ chồng cô đang ngủ say thì mẹ chồng cô đập cửa ầm ầm gọi cô lên đưa chị dâu đi bệnh viện. Đứa bé sắp ra đời. Lưng và 2 chân cô dính chặt xuống giường. Đầu óc quay cuồng, nước mắt trào ra. Bà nghĩ thế nào mà lại gọi cô nhỉ. Bà có thể sợ rằng không xoay xở, lo lắng được mọi chuyện. Nhưng đâu chỉ có mình bà. Chồng cô 1 đâu? Rồi bố mẹ, em gái của cô ấy nữa? Không lẽ không ai có thể lo được mọi chuyện ngoài cô. Không lẽ, cô giỏi giang, đảm đang, chu đáo đến thế???
Cố gắng kìm chế, cô khẽ bảo chồng ra nói với mẹ rằng cô không thể đi được. Bà đứng hồi lâu nghe con trai giải thích rồi quay bước bỏ đi. Trở lại giường, anh nằm lặng yên không nói năng gì. Chắc anh cũng hiểu cảm giác của cô. Tự trấn tĩnh, qua cơn xúc động, cô lại thấy mình lo sợ. Không biết mẹ chồng có hiểu và thông cảm được cho cô không? Bà sẽ nghĩ về cô như thế nào? Lập cập lấy di động, cô nhắn 1 dòng tin: “Mẹ thông cảm, con không thể làm được việc đó”…
Không thấy hồi âm, lòng cô thoáng hoang mang. Nhưng dù thế nào, cô cũng không thể làm khác. Còn có những người khác, thậm chí là gần gũi hơn. Vậy thì tại sao lại phải là cô???
Chị dâu phải nằm lại viện gần 2 ngày thì mới sinh được. Từ đêm hôm đấy, cô cố tình tránh mặt mẹ chồng. Đi làm về là cô ở hẳn dưới nhà mình, không qua lại nhà trên như mọi khi. Chắc mẹ chồng cô cũng giận, vả lại bà cũng chả có thời gian mà nhớ đến cô. Trung tâm giờ hẳn là đứa cháu sắp ra đời…
Buổi sáng hôm đó, sau khi nhận được tin báo của chồng là em bé đã chào đời, khỏe mạnh, kháu khỉnh. Lòng cô rối bời. Văn phòng cô làm việc chỉ cách Viện C có 1 con phố. Phân vân mãi, cô quyết định rủ đứa đồng nghiệp thân thiết ở văn phòng đi cùng. Đến nơi, điểm cô tập trung duy nhất là đứa bé. Hỏi han xã giao, nụ cười gượng ép, cô rút lui nhanh nhất có thể. Thực lòng cô không muốn đối mặt, không muốn nghĩ gì hết… Ai có thể hiểu cho cô, khi chính cô còn không hiểu mình…
…
Bao nhiêu thời gian đã trôi qua, đứa cháu cũng đã gần 3 tuổi. Cô cũng đã có thiên thần nhỏ của riêng mình. Nhưng cái cảm giác của buổi đêm hôm đó vẫn chưa nhạt nhòa. Không biết mẹ chồng cô còn nhớ không, cô thì vẫn chưa quên. Cô không còn giận bà, nhưng đọng lại vẫn là 1 cảm xúc rất khó tả. Cô không thể nói rằng mình đúng hay sai.
Nhưng nếu mọi chuyện quay lại từ đầu, chắc chắn cô vẫn làm như vậy mà thôi…!!!
Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010
LÀM DÂU 4
Một cách thật lòng, cô 2 không ghét bỏ gì cô 1. Cùng phận làm dâu, nói vui thì gọi là “cùng chiến tuyến”. Tuy nhiên, từ lần đầu gặp mặt, ấn tượng của cô 2 về cô 1 không nhiều thiện cảm. Cô 1 có vẻ mặt buồn cố hữu, không tạo được cho người đối diện cảm giác thân thiện khi nói chuyện. Mà cái sự đời, dù vai vế có thấp hơn nhưng tuổi nhiều hơn thì hình như người ta thường tự coi mình “nhớn” hơn thì phải.
Công bằng mà nói, không những ít tuổi hơn, cô 1 còn ít hơn cô 2 nhiều thứ: trình độ, bằng cấp, gia đình, công việc… Nói vậy không có nghĩa cô 2 coi thường cô 1. Chỉ đơn giản là cô “super soi” thôi. Theo cái kiểu ma cũ – ma mới ý mà!
Đầu tiên là việc chuẩn bị cưới xin. Cô 2 rất ngạc nhiên khi thấy gần cận kề ngày cưới mà phòng tân hôn vẫn chưa được chuẩn bị. Ngoài tấm ảnh cưới chụp ở studio, những vật dụng khác hầu như chưa có. Đố ai lý giải được lý do vì sao cô 2 lại lo lắng cho ông anh chồng từ bộ ga gối, vật dụng trang trí phòng cưới, đến xe hoa…!!!???
Yêu quý ông anh? Chưa nhiều đến thế. Lấy lòng bố mẹ chồng? Không hẳn mà cũng không cần thiết phải dùng cách này. Cô thu xếp mọi chuyện một cách tự nhiên như tất yếu vậy. Những việc cô làm cho cái đàm cưới ấy có chút bực dọc, ít niềm vui lẫn lộn vào nhau. Nhưng chính cô cũng chả biết vì sao? …
Đám cưới xong, cô 1 mất việc ở nhà. Cố gắng để cho những suy nghĩ, nhận xét thật vô tư thì cũng không thể khen ngợi cô nhiều. Lười – mà không, phải nói là cô không biết làm việc nhà. Bố mẹ chồng, thậm chí em dâu (cô 2 ý) bảo gì làm nấy. Hình như cô không quen thu xếp mọi việc trong gia đình. Chưa bao giờ thấy cô 1 nấu được bữa cơm đúng nghĩa. Hàng ngày, đầu bếp chính vẫn là bố hoặc mẹ chồng. Nhiệm vụ chủ yếu của cô là rửa bát. Mà bát rửa xong thì vẫn còn cái nồi để lại. Không phải cô lười mà vì cô không để ý xung quanh. Việc đơn giản đã thế, chứ việc phức tạp hơn như lau chùi tủ lạnh, bếp núc, nồi cơm … chả bao giờ thấy cô làm.
Thật ra thì cô 2 cũng lười, cũng ngại lắm chứ. 8 tiếng làm việc ở cơ quan cũng rất mệt mỏi rồi. Thế nhưng lấy chồng rồi, muốn ngại, muốn lười cũng không được. Muốn có niềm vui khi làm bếp, chắc chắn phải biến cái bếp thành xứ sở của mình, tự tay sắp đặt mọi thứ. Muốn yêu ngôi nhà của mình, đương nhiên phải tự sắm sửa, trang trí đồ dùng… Bạn không bao giờ có cảm hứng làm việc khi bị người khác chỉ đạo, sai bảo!
Lần ấy, cô 2 phát khùng lên với cô 1 khi lau dọn tủ lạnh và phát hiện kể từ lần cuối cô dọn dẹp không ai động đến nó.
- Sao bác để cái tủ lạnh bẩn thế. Có những thứ tôi lôi ra mà chả hiểu là cái gì nữa. Để thế này, mất vệ sinh lắm.
- Ờ, tôi…dọn rồi mà
- Bác đùa à, dọn đâu mà dọn!!!
-…
Kể ra thì cô 2 hơi quá đáng khi “mắng” cô 1 như thế. Nhưng mà tính cô vậy. Chẳng khéo léo tẹo nào. Cô đòi hỏi người khác cũng phải như mình, thậm chí hơn mình càng tốt. Vô lý thật. Hay là cô muốn cô 1 đảm đang, thu vén mọi việc để cô khỏi phải làm?! Hihi, có khi thế thật!
Tóm lại là cô 1 bị đưa vào “tầm ngắm”. Mà “ngắm” nhiều nhất là cô 2. Đúng ra thì cô nên góp ý thẳng thắn. Nhưng cô không làm, cô đã im lặng. Cô có sai không? Chắc là có. Cô chỉ làm việc đó vào 5 năm sau, khi mà hình như hơi muộn mất rồi!
Câu chuyện sống chung là cả một câu chuyện dài. Ai cũng gặp phải những vấn đề của riêng mình và mỗi người đều có cách xử sự riêng. Không ai có thể nói hay, không ai có thể nói mình là nhất. Một gia đình 6 người với 2 cô con dâu – một bức tranh đa diện.
Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010
LÀM DÂU 3

Cuốn sổ hộ tịch
Sổ hộ tịch là gọi theo cách của các cụ, còn giờ thì toàn gọi là sổ hộ khẩu. Đặt cái tiêu đề vậy, nghe cho văn vẻ.
…
Hôm đó, cô 2 về nhà sau một ngày mệt nhoài vì công việc. Dựng chiếc xe ngoài sân, đóng cổng, cô tiến bước về phía nhà bố mẹ chồng. Hai nhà riêng biệt nhưng chung một khoảng sân, một cánh cổng nên bao giờ cô cũng ghé lên chào ông bà trước khi đi, về.
Mới bước được một bậc thềm, chưa kịp nhìn quanh, bố chồng đã xuất hiện thình lình trước mặt cô. Ông cụ ve vẩy 1 tập bìa cứng, nét mặt rất hả hê, vui sướng…
- Con chào bố, con mới về
- Ờ, này nhá, nhà anh đã có hộ khẩu rồi đấy. Mất bao công sức đấy, không phải đơn giản đâu!
- Vâng, thế tốt quá còn gì…
Buông một câu cụt lủn, không hỏi gì thêm, cô quay bước đi về. Bố chồng hình như hơi ngạc nhiên, chưng hửng về thái độ của cô. Chắc cụ nghĩ cô sẽ phải vồ lấy cuốn sổ đó để xem, để thốt lên thèm muốn và ghen tị!!!??? Không thể nào và không bao giờ!
Trong suy nghĩ của cô, chưa bao giờ xuất hiện ý định chuyển hộ khẩu về nhà chồng. Ngay từ khi mới bàn bạc chuyện kết hôn, cô đã nói rõ với anh. Rằng cô sẽ giữ nguyên hộ khẩu ở nhà mình và sau này khi họ có con thì chúng sẽ đăng ký hộ khẩu theo mẹ.
Vì sao à? Đơn giản thôi. Gia đình cô ở ngay tại 1 quận trung tâm bậc nhất của Thành phố, thường người ta vẫn hay gọi đùa là “ngay rốn con rùa”. Gia đình anh thì không. Và đương nhiên, chuyện học hành của trẻ con có hộ khẩu tại những khu vực này chắc chắn sẽ đảm bảo hơn những vùng lân cận khác.
Cô sinh ra, lớn lên và hưởng thụ môi trường giáo dục tại đây. Vậy nên cô cũng mong muốn con cái mình như thế. Chẳng có lý do gì để cô phải chuyển hộ khẩu của mình và của con trong tương lai về một nơi mà cô biết chắc chắn rằng không thể tốt hơn.
Lý lẽ của cô có thể thuyết phục được chồng nhưng không bố chồng thì không. Ông không chấp nhận những suy nghĩ đó. Với ông, đại gia đình phải là một quần thể thống nhất trên mọi phương diện. Không loại trừ trường hợp nào, bất kể lý do nào. Với ông, học ở đâu và học trường nào cũng như nhau.
Cũng với suy nghĩ đó, trước khi kết hôn, ông đã buộc chồng cô phải chuyển đổi hộ khẩu về cùng ông. Hộ khẩu của anh vốn dĩ được đăng ký ở một quận trung tâm, giờ phải chuyển về một quận được coi là sinh sau đẻ muộn, lac hậu hơn rất nhiều. Đầu tiên anh cũng phản đối, vì nhiều lý do nhưng tối hậu thư ông đưa ra là: “Không chuyển, không cưới”!
Chồng cô thì nhượng bộ nhưng cô thì không. Cô chưa bao giờ chấp nhận nổi ý nghĩ tương lai con cái mình sẽ phải theo học ở nơi môi trường, điều kiện giáo dục mà cô cho là kém.
Có người bảo cô thật dại, không chuyển đổi hộ khẩu đồng nghĩa với việc cô không có phần trong gia đình ấy. Rồi còn chuyện đất cat, thừa kế, gia sản… Thật lạ là cô lại chẳng mảy may suy nghĩ gì về chuyện đấy. Với cô, “tương lai con em chúng ta” phải đặt cao hơn những tính toán kia. Cô đã quyết như vậy rồi!
Thế nên, cuốn sổ hộ khẩu kia chẳng làm cô mảy may xúc động. Và cô cũng chả thể tỏ ra hồ hởi, vui mừng như mong muốn của ông cụ. Cô có cái lý của mình và luôn luôn hạnh phúc với nó!
Thật là, con dâu những năm 2000!...
Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010
TẾT XƯA

Mấy hôm nay trời lạnh thật. Sáng thức giấc, không muốn ra khỏi chăn tẹo nào. Mấy năm gần đây, mùa đông thật khác thường. Giữa mùa mà có những ngày nắng chang chang, thời tiết bức bối, lâu lâu mới có 1 đợt gió mùa về. Có lẽ bởi thế, những lúc trời trở lạnh càng thấy lạnh hơn.
Tối qua chuẩn bị quần áo để đi làm, nó cứ đứng trước tủ mãi. Không phải là thiếu, nhưng nghĩ mãi không biết nên mặc thế nào cho ấm, lại còn phải quán triệt tinh thần đẹp nữa. Hihi…
Nhớ lại những năm thơ bé, cứ đến dịp này là nó lại thấy hồi hộp, bồn chồn. Sát Tết, bố mẹ sẽ dẫn hai chị em đi mua quần áo. Một bộ thôi, tiêu chuẩn cho cả năm. Còn lại thì chỉ có quần áo đi xin của họ hàng. Em trai còn nhỏ nên mẹ sẽ chọn cho. Nó thì được tự quyết. Đi mãi, ngắm mãi, vuốt ve những bộ quần áo mới coong, nó không thể chọn nổi. Lấy cái này thì lại thèm cái khác, hic… Mà cũng chỉ có thể chọn những bộ vừa vừa tiền thôi, vì bố mẹ chẳng có nhiều.
Càng trưởng thành, nó càng hay nhớ đến ngày xưa. Đặc biệt là không khí ngày Tết.
Tết xưa, bà nội kiểu gì cũng gói bánh chưng. Nhà chật, lại còn gói hộ các cô, mọi thứ cứ bừa bãi hết cả. Nào lá, nào đậu, nào nồi, nào xoong…. Nhưng mà vui lắm. Đặc biệt là khi luộc bánh. Lũ nhóc quây quần bên nồi bánh, mắt cay xè vì khói, luộc bánh thì thức đêm mà chẳng buồn ngủ tẹo nào. Chẹp, giờ nhớ đến vị khoai lang vùi dưới mùn cưa cháy mà thấy thèm.
Tết xưa, ông nội thường hong pháo để đốt giao thừa. Có năm, chẳng may quá lửa, pháo nổ hết. Xác pháo bám đầy lên đám mạng nhện giăng trong bếp, rơi đầy trên tóc bạc của ông. Ông cười móm mém, mặt xạm khói. Dọn dẹp xong, hai ông cháu lại dắt nhau ra bách hóa sắm phong pháo khác cho giao thừa. Đến bao giờ, Tết lại được nghe tiếng pháo nhỉ?
Tết xưa, là những ngày dọn dẹp, làm bánh, làm mứt, rang hạt dưa, hạt bí…. Là tối giao thừa đứng trông máy bơm nước, nhìn ngắm dòng người nhộn nhịp đi chơi. Năm nào cũng thế, hai mẹ con chỉ kết thúc mọi việc vào lúc 0h kém 5 phút, thay vội bộ quần áo mới rồi chạy vội lên cúng giao thừa. Chỉ khi nghe tiếng pháo thừa đì đùng trên bầu trời, nó mới thấy lòng nhẹ bẫng, lâng lâng… Yêu làm sao cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm cúng, nghe những lời chúc của bố, xem cái chân gà để đoán việc năm sau…
Tết xưa, là 4 rưỡi sáng mùng một dậy làm cơm năm mới. Bao năm rồi vẫn thế, hai mẹ con sẽ lại quay cuồng với bao nhiêu là việc. Khách khứa, họ hàng nườm nượp. Chỉ đến tối, cả nhà mới có thể bắt đầu đi chơi. Ngày đó, cứ nghĩ đến Tết ở nhà là đã thấy vất vả. Giờ xa rồi, nó lại thấy nhớ vô cùng….
Lại sắp đến Tết rồi đây. Không khí đã bắt đầu nhộn nhịp lắm rồi. Dù giờ đã có tổ ấm riêng, hạnh phúc riêng, lòng nó vẫn mãi nhớ về những cái Tết ngày xưa…
Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010
CHUYÊN PHIẾM TỐI THỨ 4
Chuyện này kể ra, chủ yếu là để cho vui, còn lại bác nào nhà có giúp việc có khi cũng rút được tý kinh nghiệm nào chăng???
Tháng 2 năm 2009, sau rất nhiều công sức tìm kiếm, nhờ một mối quan hệ thân quen, em kiếm được một người giúp việc. Em đi làm trong tình trạng lúc nào cũng lo ngay ngáy, con nhỏ (mới 2 tháng tuổi), ông bà thì lại đang “kiêm nhiệm” một cháu khác, việc nhà chất cao như núi… Nghe tin vớ được bà giúp việc, cả nhà ngoại gọi điện chúc mừng em (sau này còn phải chúc mừng nhiều…, hế)
Hôm đó là một ngày mưa, nghe tin bà giúp việc sẽ lên, cả buổi sáng đi làm em chỉ ngong ngóng cho hết giờ. Đến trưa, dù mưa gió, em vẫn vội vã phi về nhà để xem mặt “nàng”. Mở cửa ra, ngó vào phòng, em thở phào nhẹ nhõm. “Nàng” lên rồi, đang ngồi với con em (bé Su) và bà nội. Phải nói là được. Mặt mũi tươi tỉnh, quần áo chỉnh tề, miệng nói tay làm (đã tranh thủ dọn dẹp cái bếp và nấu xong bữa trưa). Năm mươi tuổi, không chồng, không con, say ôtô (cái này mới đọc tưởng chẳng liên quan, ấy thế mà rồi các bác sẽ thấy, có ích lắm đấy!). Thế là tạm yên tâm.
Càng ngày mọi người càng bảo, lá số tử vi của em có cung Nô. Chả biết thật hay không nhưng mà bà giúp việc nhà em chắc phải xếp vào hàng “hiệu”. Nấu ăn ngon (đã từng làm ở nhà hàng), rất sạch sẽ, chăm trẻ con rất có phương pháp (đã từng làm ở trường mẫu giáo)… Không biết giúp việc nhà các bác thế nào, để e hầu các bác vài ví dụ cụ thể về bà nhà em.
Về phương pháp sư phạm, cái này phải đề cập đầu tiên. Bạn Su không thích sữa công thức, lúc nào bà cho ăn cũng khóc, rất vất vả. Buổi chiều hôm đâu tiên, nàng bảo em “Con bé ăn sữa mà khóc thế này, dễ sặc lắm”… Em lo quá, đề nghị bà nội phải sang trực tiếp cho ăn, không được lơ là. Ngày thứ hai, đi làm về, bà nội kéo tay em vào bảo “Hôm nay Su chả khóc câu nào”. Trời, một thành tích đáng nế, bà nội vật lộn cả tháng mà không trị nổi Su, nàng mới đến có 1 hôm! Còn nữa, quần áo của Su được giặt tay cẩn thận, trắng phau, thơm ngát. Có hôm trời mưa, chồng em bảo bỏ quần áo của Su vào máy giặt cho nhanh, nàng gắt lên “Không được” rồi hì hụi mang ra ngồi giặt. Hai vợ chồng nhìn nhau, rưng rưng cảm động, không nói nên lời. Hihi
Về khoản nấu ăn, phải công nhận là “nàng” khéo tay. Món gì nàng cũng nấu được, không những thế lại còn nấu ngon. Thức ăn bà ngoại mua hộ, em cứ xếp vào tủ lạnh. Đến bữa, “nàng” tự lựa chọn thức ăn để nấu nướng, chả phải hướng dẫn câu nào. Bữa nào cũng 2 món mặn, 1 món canh - rất phong phú, không lặp lại. Em thấy “nàng” tự sắp xếp được nên rất tôn trọng, không ý kiến, ý cò gì, trong lòng vô cùng sung sướng.
Nàng sắp xếp mọi việc rất “pro”, rất biết tranh thủ thời gian. Chăm sóc Su, giặt giũ, phơi phóng, quét dọn, nấu nướng, giờ nào việc nấy. Hồi đấy em còn hay về buổi trưa. Su hư hay ngoan, ông bà có trông đỡ hay không thì lúc em về cơm nước đã sẵn sàng, nhà cửa đã gọn gàng. Đang từ đầu tắt mặt tối, em trở nên nhàn hạ và sung sướng, chỉ có mỗi việc đi làm và take care Su vào buổi tối… Còn Su cũng được huấn luyện một cách rất khoa học. Giờ nào việc nấy, ăn uống ngon lành, ngủ nghê đầy đủ… Trộm vía. Mà nhiều khi Su còn theo nàng hơn theo mẹ. Su mới 3 tháng em đã làm 1 chuyến Sài Gòn (tất nhiên là 1 ngày) từ 6h sáng đến 10h đêm mà không vấn đề gì, hí hí…
Từ hồi làm ở nhà em, nàng về quê có 2 lần, lần nào cũng lên đúng hẹn. Là bởi vì nàng chẳng có gì để vương vấn ở quê, có chăng là đứa cháu 5 tuổi thì đã thỉnh thoảng í éo qua điện thoại rồi. Nhưng lý do chính là nàng bị say xe, nghe đến ôtô là nàng đã xây xẩm mặt mày rồi. Thế nên nàng rất ít khi về quê, may cho em thế… Không những nàng chu đáo việc nhà em mà ông bà nội ở gần đấy cũng được nhờ. Lúc thì nàng phơi hộ quần áo, lúc thì lau hộ nhà cửa… Ông bà nhìn bọn em chỉ có cười trìu mến trở lên mà thôi!
Mọi người ai cũng trầm trồ, thán phục vì em có được nàng. Lúc đầu còn có nhiều nghi ngờ, thắc mắc. Nhưng sau khi em nhờ bà nội, rồi cả bà ngoại trinh sát, hai bà cùng nhất trí chấm nàng điểm 10 cho chất lượng (tất nhiên là hai bà cũng chấm “lỏng” tay). Còn vợ chồng em thì rất vui sướng và hãnh diện. Không chỉ thế còn rất chiều nàng. Nàng cho ăn nhạt bọn em ăn nhạt, nàng nấu mặn bọn em cũng nhất trí. Nói chung là không ý kiến gì. Em thủ thỉ với chồng, tất cả là vì Su, đừng làm gì để nàng phật ý, nhỡ nàng bỏ về mất thì … khốn khổ.
Nghe chuyện này, chắc ai cũng phải xuýt xoa, thế nhưng nghe em kể tiếp, không biết mọi người nghĩ sao???
Một hôm, khác với bình thường, em thấy mặt mũi nàng như ong đốt, không nói năng gì. Em hoảng quá, bàn bạc với chồng mãi xem phải làm thế nào? Thu hết can đảm, em hỏi chuyện nàng. Phải nói ngọt mãi, nàng mới bật ra rằng: tại vì vợ chồng em cứ gọi ầm lên, mời nàng vào ăn cơm trong khi nàng đang quét nốt cái sân, nàng không thích như thế, cứ ăn trước đi, nàng ăn sau cũng được. Zời ạ, rõ khổ. Không muốn phân biệt, muốn tỏ ra quý hoá, nên vợ chồng em cứ ngồi chờ nàng vào cùng ăn. Chờ lâu quá, đói quá nên mới gọi nàng, càng gọi càng không thấy thưa, hoá ra là nàng dỗi….Bó tay
Hôm khác, người giới thiệu nàng cho em tới chơi. Sau một hồi thăm hỏi, khen ngợi nàng, em được “bật mí” một bí mật. Nàng thôi việc ở chỗ cũ vì thấy vợ chồng chủ nhà tình cảm với nhau quá, lúc nào cũng ngọt ngào, êm ái… Nghĩ đến bản thân (không lấy chồng) nàng buồn quá nên thôi việc! May thế, em vốn khô khan…Keke
Từ đấy trở đi, chúng em phải cư xử với nàng rất tế nhị. Cơm dọn ra, nàng đang dở tay làm việc gì, bọn em cứ ôm bụng đói ngồi chờ, không dám gọi thêm…Ăn uống cái gì, chỉ mời nàng đúng một câu, không mời câu thứ 2. Biết nàng khó tính, “nhạy cảm”, bảo cái gì cũng phải nói “hộ cháu…”. Tuyệt đối không bao giờ nhắc nhở gì về những nhân vật muộn chồng hoặc ế chồng, không làm gì để nàng tủi thân. Hic
Bẵng đi một thời gian, dạo này em thấy nàng rất khác. Nàng rất ít khi nói chuyện với em, tỏ ra lạnh lùng, không như ngày trước, 2 cô cháu suốt ngày buôn. Trong khi đó, nàng vẫn tươi cười, niềm nở với chồng em.
Hic… Gọi gì, nhờ gì cũng chồng em nốt. Em thắc mắc lắm, rồi cũng đâm lo, không hiểu mình đã làm gì. Không biết làm thế nào, chả lẽ lại hỏi thẳng nàng…. Suy nghĩ mãi, tối qua em mới kể với chồng. Chưa nghe hết câu, chồng em đã cười phá lên và bảo “anh biết lý do rồi. Nàng ý dỗi em vì em toàn gọi bà Tấn ơi, bà Tấn ơi… Nàng ý chỉ thích được gọi là cô thôi, cô Tấn ơi. Em chả hiểu ý gì cả, nàng đã nói một lần rồi mà lại quên. Em cứ gọi ầm ĩ lên bà ơi, bà ơi. Thế nên, nàng mới dỗi. Đấy em thấy không, anh chả bao giờ gọi nàng là bà cả, toàn gọi cô thôi, nàng có dỗi anh đâu…Anh định nhắc với em lâu rồi, nhưng toàn quên, hì hì. Em rút kinh nghiệm nhé…”!!!
Khổ thân em chưa, nàng dỗi em vì em gọi nàng là…bà. Mà em thì quen mồm rồi, có con vào là gọi bố mẹ, cô, chú bác.. là ông, là bà tất (gọi thay con mà). Hic hic, từ nay mỗi lần gọi nàng là em phải cẩn thận, chẳng may gọi nhầm, thì nàng lại dỗi!
Các bác bảo em phải làm sao bây giờ???