Hiển thị các bài đăng có nhãn I'm me. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn I'm me. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011

TỰ TRÀO



Chả thấy EO đâu?! :(

Phó nháy tệ quá, chơi xấu mình,hic

Thứ Bảy, 10 tháng 7, 2010

HAPPY BIRTHDAY TO...MÌNH



00h30p, online, vắng hoe không một bóng người. Ding, ding…. Email chúc mừng từ một trang web nào đó. Thì ra hôm nay là sinh nhật mình. Hihi, công nghệ tiên tiến thật là hữu ích!

Mọi năm cứ tới đầu tháng 7 là mình thấy tinh thần sinh nhật đã lên cao lắm rồi, bạn bè nhắc nhở, hẹn hò… Năm nay thì không, nếu chiều nay đồng chí chồng không có nhã ý nhắc nhở, có lẽ mình đã quên tiệt. Phụ nữ sợ già??? 31 tuổi rồi, có lẽ chẳng ai còn chờ đón ngày sinh nhật nữa, đúng không nhỉ???

Cũng có thể do dạo này nhiều việc quá, nhiều thay đổi ngoài tưởng tượng của mình… Những biến đổi ở Công ty, việc thuyên chuyển của mình, vị trí mới, công việc mới, đồn nghiệp mới, êkíp mới…Hình như tử vi của mình thiếu mất chữ NHÀN, hễ khi nào mọi thứ hơi hơi êm êm, xuôi xuôi là y như rằng lại có chuyện xảy ra!

Lại khó khăn, vất vả, lại hy sinh, đánh đổi, lại cố gắng phấn đấu. Mọi thứ lại từ đầu. Lại nịnh nọt chồng, bố mẹ và cả giúp việc để được tạo điều kiện mà làm việc. Lại tranh thủ âu yếm, ôm ấp, hít hà con gái mọi lúc, mọi nơi để bù cho những lúc công tác xa nhà. Lại đau đầu, xì trét…

Kêu ca chút vậy thôi. Chứ nếu không như thế thì đâu phải là mình. Cứ mỗi lần gặp khó khăn, thử thách thì lại lo toát mồ hôi, nghĩ ngợi đủ thứ chuyện. Thế nhưng mà vẫn lao vào, vẫn chấp nhận… Mỗi lúc như vậy lại thấy mình bớt sợ, bớt lo… Mỗi lần như vậy lại thấy mình ngày càng tỉnh táo và dũng cảm hơn chính mình. Và thế là lại mỉm cười bước tiếp.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT…MÌNH. Chúc cho mọi sự rồi sẽ tốt đẹp. Chúc cho mình nhận được sự đồng cảm và động viên. Chúc mình đủ dũng cảm và tỉnh táo. Chúc mình vượt qua mọi khó khăn. Chúc mình may mắn và hạnh phúc. Chúc cho mọi sự thuận buồm xuôi gió… MỘT LẦN NỮA, MÌNH TỰ CHÚC MÌNH.

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Cố tránh "cơn say nắng"


Những dòng này mình đọc được khi lang thang trên net. Kể cũng hay, ở đời có nhiều chuyện trùng hợp và cũng có cả những suy nghĩ trùng hợp….

Con người là tập hợp của những mâu thuẫn. Tình cảm bảo mình "Hãy chấp nhận tình cảm đó", lý trí bảo "Này, không được lầm đường lạc lối, mày còn con gái bé nhỏ, còn gia đình của mày, mày làm thế là phá huỷ gia đình, là làm khổ con gái của mày”.
Rồi nhìn gương mặt con gái ngây thơ ngủ, cười tươi với bố với mẹ, mình hiểu mình phải làm gì. Để khẳng định hơn cho lý trí của mình, mình lôi cả một loạt những bài báo lên án sự “say nắng”, đến kết thúc không có hậu của nó. Rồi khi quyết làm theo lý trí, thì mình đau khổ, mình buồn bã, không thiết đến điều gì, mình lờ đờ như một người không hồn...
Vĩnh biệt anh nhé, em không biết lý do anh đến với em là gì: tình cảm chân thành hay chỉ đơn thuần là một sự hấp dẫn giới tính, em cũng không cố làm rõ, em cố giữ cho mình một hình ảnh đẹp nhất về anh để khi gặp nhau, em vẫn có thể cười tươi một cách vô tư và nói “Em chào anh, lâu lắm không gặp anh”.
Cũng thấy thật là tuyệt, rõ ràng bên đời, ta vẫn còn sự hấp dẫn và duyên dáng đến độ, ai đó ngoài chồng ta, đã phải nghé mắt liếc nhìn.Và hình như ta vẫn luôn thấy rằng mình còn tỉnh táo đấy chứ?
Nhưng cuộc sống và mục đích của bạn là mái ấm gia đình. Ta cũng có quyền tự hào mình là nội tướng đoan trang đấy chứ, kịp nhìn thấy cơn say và ý thức được nên kéo hãm phanh để tỉnh táo và hóm hỉnh nói rằng “chào anh, lâu rồi không gặp!”
Khó lắm đấy, ta chẳng thiếu gì, anh chẳng thiếu gì, có đủ lý do để tồn tại một thứ đắt giá là “cảm giác yêu thương”. Nhưng bảng cân đối sẽ thay đổi nếu ta chấp nhận thêm vào những giá trị khác vì thế, hãy để cho ta luôn có giá và cuộc sống bây giờ chỉ thiếu những người dám giữ bảng cân đối mà thôi!
Chắc rằng thời gian qua đi chúng ta sẽ thấy mình đáng tự hào hơn vì đã tròn bổn phận và thiên chức của người vợ và người mẹ. Chồng và con bạn sẽ là người tự hào và nhất và hạnh phúc nhất, họ vẫn tin và yêu bạn. Vậy thì ta còn cần gì nữa đây?
Hãy sống cho những điều tốt đẹp ta đang có thực trong tay và vì nó, hãy giữ gìn!


(Nguồn: VNExpess)

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

QUÊN

Chiều muộn, lơ đãng bên ly nâu đá, bỗng nó nhận ra mình là người rất dễ lãng quên...
Quên mình là một đứa con gái để đối xử với những đứa bạn gái khác như một người anh trai. Và giờ đây, nó có một tình bạn xấp xỉ 20 năm.
Quên đi mơ ước trở thành một kiến trúc sư, nó theo đuổi công việc mà chữ quên là điều tối kỵ: kế toán.
Quên đi bản tính nhút nhát, tự ti, nó động viên mình đối mặt với những thách thức mới, những công việc mới.
Quên đi những vất vả của công việc, của cuộc sống, nó cố gắng từng ngày. Để giờ đây, chí ít nó cũng có thể tự hào rằng đã tự đi trên đôi chân của chính mình.
Quên cả những giọt nước mắt khi thất bại, khi sai lầm... Quên rằng mình đã tuổi 30, nhiều trách nhiệm và lo toan, nó luôn cố giữ cho mình nét vui tươi, sự bình thản...
Còn nhiều thứ khác mà có thể nó đã quên!?
Vậy mà giờ đây, nó đang hoang mang vì không thể quên đi một bóng hình!

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

VƯỢT QUA CHÍNH MÌNH


Ngay từ thời thơ ấu, nó đã là một đứa nhút nhát. Không hiểu do bẩm sinh hay do hoàn cảnh.
Nó được sinh ra và lớn lên tại tầng 2 của một ngôi nhà mặt phố cổ. Ngôi nhà vốn thuộc sở hữu của cụ nội, nay đã bị phân nhỏ, xé lẻ cho các gia đình ở nơi khác đến. Trong mắt nó, những người hàng xóm thật xấu xí, họ sinh sống bừa bãi, ăn ở luộm thuộm. Ngôi nhà cổ bị ngăn, chia, cơi nới đủ kiểu. Hình hài đẹp đẽ ban đầu đã biến mất. Gia đình nó sống khép kín trong sự tổn thương. Cho đến giờ, nó chưa nói 1 câu nào với lũ trẻ con hàng xóm, cùng phố. Học trái tuyến, khi ở nhà, thế giới của nó là những cuốn sách trên kệ của ba, cái tivi đen trắng của ông, những bức ảnh cũ kỹ của bà.
Hội bạn cấp 2 Tân Trào có 8 đứa, 4 trai, 4 gái. Nói cho đúng thì 4 đứa con trai kia chơi với nó vì nó chơi với 3 đứa con gái còn lại. Nó thường xuyên chỉ im lặng và mỉm cười với các bạn. Cả lũ muốn ăn gì cũng được, đi chơi đâu cũng được. Nó chỉ đi theo, không bao giờ có ý kiến. Thế nào cũng chiều. Lúc nào không chiều được thì nó ở nhà, hì hì. Chắc vì thế, bọn con trai trong hội chả mấy khi nói chuyện với nó. Thật ra là nó cũng không biết nói gì. Mọi người nói những chuyện mà nó không biết. Mãi về sau, mấy thằng bạn mới phát hiện ra rằng để nói chuyện với nó cứ nói về thể thao, đặc biệt là bóng đá. Cái này thì nó quá rành.
Mẹ vẫn bảo, nó là đứa nhút nhát, thiếu tự tin. Ý thức được điều đó, nó luôn cố gắng thay đổi. Mười hai năm học phổ thông, trung cấp rồi Đại học, năm nào nó cũng có chân trong ban cán sự lớp, tham gia tất tật các hoạt động của trường, lớp, đoàn thể. Ấy thế mà vẫn không thể bỏ được cái tật nói năng lắp bắp trước đám đông. Mỗi lần như thế, nó thấy đầu óc mụ mị, mặt mũi nóng bừng, chân tay luống cuống. Năm lớp 11, trong buổi biểu diễn văn nghệ của lớp 11 A3 trước toàn trường, thấy cô MC dẫn chương trình quá chán, nó liều mình như chẳng có cầm mic ra sân khấu. Nó không biết nó đã nói gì, làm gì, nó không dám nhìn xuống đám đông phía dưới. Mắt nhìn thẳng vào cái cổng sau phía cuối sân trường, nó nói, khoa chân múa tay trong tiết mục đố vui có thưởng. Xong việc, lẩn vào cánh gà, trống ngực đập thình thịch, đang không hiểu mình vừa làm gì thì lũ bạn ùa vào, om xòm chúng nó bảo "Con ranh, sao mày không dẫn ngay từ đầu!?"
Sau lần đấy, nó thấy hình như là mình có thể làm được những cái mình tưởng là không thể. Có cơ hội, là nó thử. Nó muốn mình mạnh mẽ hơn, dạn dĩ hơn. Nó không muốn mình run sợ trước bất kỳ cái gì.
Chuyện không chỉ có thế. Giờ này nhắc lại, chắc cũng ít người tin... Hồi đó, loằng ngoằng thế nào, nó quen anh. Sau chuyện tình cảm thời đại học, nó vẫn đi về 1 mình. Anh hấp dẫn, vui vẻ, lịch thiệp. Hai anh em khá hợp nhau. Đọc sách, nghe nhạc, xem phim...Thời gian trôi qua, nó thấy tim mình rung rinh. Nhưng đối phương thì có vẻ không như vậy. Mọi chuyện dậm chân tại chỗ. Nó không muốn thế nhưng chẳng biết làm sao, nó nghĩ mãi. Rồi trước sinh nhật 1 ngày, nó rủ anh đi uống nước. Lấy hết sức bình sinh, nó nói. (Cái này từ chuyên môn gọi là tỏ tình!!! ). Đối phương choáng váng. Im lặng... rồi câu giờ. Và cuối cùng là ... cần thời gian. Thật ra trước khi làm việc này, nó đã biết trước kết quả. Thế nhưng, để xem mình dũng cảm đến đâu, nó đã nói. Rồi hiên ngang đứng dậy ra về.....
Đấy, nó đã rèn luyện sự tự tin, lòng dũng cảm cho bản thân như thế đấy. Còn bao nhiêu việc khác nữa: chuyển chỗ làm, thay đổi công việc, giao dịch với khách hàng, xin xỏ, chạy chọt.... Sáng qua, đi họp với khách hàng, hàng loạt ý kiến, kêu ca, phàn nàn, căng thẳng của khách hàng, xối xả, tối tăm mặt mũi... Cố gắng bình tĩnh, nó trả lời, rành rọt, rõ ràng từng ý một (cái này nó học được từ sếp). Sau khi nó nói xong, tất cả im lặng, đồng ý. Mặt lạnh tanh nhưng trong lòng nhảy múa. Cảm giác thật tuyệt. Nó đã học được quá nhiều và giờ đem ra áp dụng. Rời phòng họp ra về, nó thấy mình lớn hơn 1 chút...
Đối mặt với thử thách, trong lòng nó vẫn run rẩy. Nhưng gạt qua một bên, nghiến răng bước tới, cuối cùng nó vẫn làm được. Vượt qua, vượt qua chính mình!

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

SAY NẮNG


Trời mùa đông, sương giăng đầy. Lấy đâu ra nắng mà mình lại say???

CHUYỆN CŨ ĐÃ QUA

Một buổi chiều thư thả, chat với cô bạn. Vô tình nhắc lại chuyện cũ... Tự nhiên nó thấy nao lòng. Vốn dĩ, nó hiếm khi nhớ đến những gì đã qua đi thật sự, lại càng không bao giờ nuối tiếc những thứ không phải của mình. Nhưng vào giờ phút ấy, chuyện ngày xưa quay về như những thước phim quay chậm…

Ngày đó, nó để mắt đến bạn vì một lý do rất hồn nhiên. Bạn giống nhân vật nam chính trong bộ phim Hàn Quốc đang trình chiếu trên TV. Để ý thôi,chứ 2 đứa chưa hề nói chuyện. Những lúc không tập trung trong lớp, nó thường ngắm bạn. Chắc là đến giờ, chính bạn cũng không biết mình đã từng bị đưa vào “tầm ngắm”. Đùa thôi. Nó không hề có ý định tiến lại gần bạn hơn. Khoảng cách mang lại cho người ta một hình dung đẹp….Năm thứ nhất của đời sinh viên trôi qua. Nó vẫn lặng im ngắm bạn từ xa và một mình nhấm nháp cảm giác thú vị đó.

Rồi tự nhiên 2 đứa chơi cùng trong một hội. Những lần trốn học, dã ngoại, liên hoan,những bài kiểm tra tư cách, những kỳ thi… Nó vẫn nhớ cảm giác ngẹn thở khi nghe tiếng bạn lần đầu tiên gọi điện đến nhà. Đầu óc nó mơ hồ, bồng bềnh, nó phải cố gắng để nói, cười với một giọng tự nhiên nhất. Bạn năng gọi điện cho nó hơn, hầu như ngày nào cũng gọi. Đủ thứ, chuyện lớp, bài vở, đá bóng, trò chơi điện tử… chuyện nào nó cũng có thể nói hàng giờ với bạn.Mối ngày, hai đứa mỗi thân nhau hơn.

Ngày 2 đứa bắt đầu yêu nhau là một ngày mưa tháng 9. Có thể gọi là yêu nhau không nhỉ? Chỉ là những cái nắm tay, những quan tâm nhỏ nhặt,những lần bạn đón nó ngoài chỗ học thêm, những ánh mắt nhìn… Bạn có ánh mắt đặc biệt lắm – ánh mắt làm cho nó hiểu thế nào là “chìm nghỉm”. Cứ thế thôi, không nói gì hơn. Nhưng nó thấy hạnh phúc. Và như thế là đủ!

1 năm đại học trôi nhanh. Đến một ngày, nó được nghe một chuyện. Và nó đã tận mắt nhìn thấy bạn đi cùng người yêu. Mọi người bảo với nó đấy là người yêu bạn. Không nhớ là mình nói gì nhưng lúc đấy nó không hề ngạc nhiên mặc dù buồn. Hình như nó đã linh cảm và sẵn sàng đón nhận chuyện này từ lâu. Càng ngày, nó càng nghe được nhiều chuyện hơn. Bạn nó bảo đừng khóc, nó cười, có khóc đâu. Nhưng nó thấy mình như đang trôi tuột đến một nơi vô định nào đấy. Chơi vơi, bồng bềnh…

Nó hẹn bạn ra café, tìm cách kết thúc mọi chuyện một cách nhanh gọn nhất. Lúc nó đứng bật dậy để đi khỏi, bạn lao theo cầm lấy tay. Giờ nó thấy buồn cười. Cứ như phim Hàn Quốc vậy. Nhưng nó đã quyết định rồi và dứt khoát ra đi…

Nó không nghe bất cứ cuộc điện thoại nào của bạn gọi đến, không trả lời tin nhắn, không đọc thư….. Cả hai vẫn chơi cùng một hội. Những lúc như thế nó đành nói chuyện với bạn tự nhiên như 2 người cùng lớp. Nó cố gắng lảng tránh ánh mắt bạn nhìn. Một năm học nữa trôi qua.

Mùa đông tới, cả hội rủ nhau đi biển 2 ngày. Đi biển mùa đông là một trong những điều thú vị nhất nó từng trải qua. Tối đó, không biết làm thế nào mà cuối cùng, trên ghế đá ven bờ, chỉ còn lại nó với bạn. Lần đầu tiên, nó nghe bạn nói câu nói chờ mong bấy lâu. Nó im lặng. Nó cảm nhận được hơi ấm từ bờ vai, cánh tay bạn – người bạn trai đầu tiên. Bạn hỏi, nó không trả lời. Chỉ có tiếng sóng vỗ ì oạp và tiếng lũ bạn đang hò hét từ xa. Nó định hỏi bạn một câu, định bảo bạn làm một điều mà biết chắc rằng bạn không thể … Một lúc lâu, nó quyết định đứng dậy đi về phía lũ bạn. Lần này, bạn không nắm tay nó giữ lại như xưa. Trên bãi biển, một bóng người ngồi lặng im trên ghế đá. Một bóng người lặng lẽ bước đi.

Sau buổi tổi trên biển,bạn vẫn nhiều lần tìm đến bên nó. Nó không hề giận, nó vẫn coi bạn như một người thân, vẫn giúp đỡ ủng hộ những lúc bạn cần… Nhiều lúc bão tố vẫn nổi lên, nhưng sâu tận đáy lòng, nó biết mọi chuyện đã qua.

Đã bao nhiêu lâu sau đó, đã bao chuyện xảy ra. Chưa bao giờ và không bao giờ bạn thuộc về nó. Cái gì không thuộc về mình, nó không bao giờ đuổi theo. Mãi mãi, chuyện ngày xưa vẫn là chuyện đã qua….

Ps: Chu yện trong một lúc rồ man tic. Post lên để đọc chơi