Hiển thị các bài đăng có nhãn Khác. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Khác. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

SỢ


22h 15 phút, chuông điện thoại reo vang.
Alo ! Con đây mẹ !
Ừ, Su ngủ chưa ?
Cháu ngủ rồi mẹ ạ. Mẹ gọi khuya thế ?
Ừ... mai có phải đi chợ mua thức ăn không con ?
Có chứ ạ, mà sao nghe giọng mẹ mệt mỏi thế ?
Ừ, mẹ ... sợ quá !
Sao thế ạ ?
Cô H. vừa gọi mẹ, bác V. bị tai biến rồi, từ sáng.
Khổ thật. Mà thôi, người già bệnh tật thì chẳng tránh khỏi, mẹ nghĩ làm gì
Nhưng vừa đưa vào viện, BS bảo phải có 80 triệu nộp trước thì mới chữa ! Cô H. chạy tiền từ sáng, giờ mới gom đủ, không biết thế nào rồi ? Mẹ nghe thế sợ quá. Giờ có tuổi rồi, ốm đau không biết thế nào, nhỡ chẳng may thì tiền ở đâu ra ???
Thôi mà mẹ, lo xa thế, con cái lớn rồi, không lẽ để mẹ phải lo sao. Mẹ ngủ đi nhé...

Nói với mẹ như vậy nhưng bản thân mình nghe xong cũng sợ. Càng nghĩ càng lo âu... Chả phải có câu ‘’ Cứu người như cứu hỏa ‘’ sao ? Chưa có tiền nộp thì chưa chữa ! Nhỡ người bệnh có mệnh hệ gì, lúc đó ai chịu trách nhiệm ? Mình cứ tưởng rằng, nếu là 1 ca bệnh khẩn cấp, cứ nhập viện đã, BS cứ chữa đã, mọi chuyện tính sau. Hóa ra không phải vậy. Không lẽ một mạng người được quyết định bởi 80 triệu ?
Ơ mà, bảo hiểm thì để làm gì nhỉ ? Để cho oai à ? Thôi thì đủ các loại, bảo hiểm y tế, bảo hiểm tự nguyện, bảo hiểm nhân thọ... rồi cuối cùng không có tiền mặt thì đừng hòng được chữa bệnh. Chuyện này nghe như Azit Nexin... Huhu
Nhân tiện thì mình lại nghĩ ra đủ thứ chuyện. Nào là BS ăn hoa hồng của nhà thuốc, nào là vắcxin Rotarix có vấn đề, nào chuyện chữa cho trẻ tự kỷ của chị Like 2 chat... Toàn những chuyện nghe xong muốn khóc ầm lên. Sao lại thế nhỉ ??? ‘’ LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU’’ là thế nào ???

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

ĐÁM CƯỚI 2 MIỀN


(Bài này là ăn theo Hà Nội - Sài Gòn của Mr Thụy. Em viết xong từ hôm đi công tác zìa, nhưng mà thấy chưa hay nên chưa pót. Giờ đưa lên coi như hưởng ứng lời kêu gọi bổ sung của bác Thụy, hihi)

Lần đầu tiên được dự 1 đám cưới tại Sài Gòn, em quả thật có nhiều điều ngạc nhiên bất ngờ, xin được chia sẻ với cả nhà.
Đầu tiên phải kể đến vụ đãi tiệc. Nếu ngoài Bắc, khách khứa đến dự, sẽ được chủ nhà gom lại ngồi dồn thành từng mâm 6 người. Cỗ - ngay lập tức được dọn ra, bà con đánh chén, tự chúc tụng nhau… Đến khi xong xuôi đứng dậy, có khi vẫn chưa được chiêm ngưỡng dung nhan cô dâu, chú rể. Kiểu này làm cho em có suy nghĩ ngoài mình đi ăn tiệc cưới như đi chợ, như cho hoàn thành nhiệm vụ vậy.
Miền Nam không vậy. Thiệp mời ghi 6h, 7h kém 15, các bàn tiệc vẫn lác đác người, chủ yếu toàn người nhà. Bia, nước ngọt, nước suối được rót ra, chủ yếu là để khách khứa có cái nhâm nhi và chờ đợi. 7h30, khi các bàn tiệc đã tương đối đầy đủ, hôn lễ mới được chính thức bắt đầu. Khởi động là 1 tiết mục múa trên nền nhạc Bức thư tình đầu tiên, rồi đến pháo bóng, pháo trang kim, cắt bánh, rót rượu…(khâu nghi lễ này cũng không khác biệt mấy so với ngoài Bắc). Thành thực mà nói, về khoản này miền Nam tổ chức chuyên nghiệp hơn miền Bắc rất nhiều, khách đến dự được chiêm ngưỡng toàn bộ phần lễ rồi sau đó mới ăn tiệc. Thế nhưng, đến giờ đó, khách khứa đã đói hoa cả mắt, sự theo dõi hôn lễ hình như cũng không còn được nhiệt tình cho lắm…
Giờ là đến tiết mục ăn. Menu đọc đã thấy hấp dẫn. Khác với miền Bắc là các món được dọn ra cùng một lúc, thậm chí được bày sẵn ngay từ đầu, trong này thực đơn được dọn ra từng món một. Phục vụ của nhà hàng sẽ chia phần luôn cho từng người trong bàn tiệc, mỗi người một đĩa, ai cũng có phần. Nghe chừng rất văn minh nhưng có vẻ không ổn. Trong một mâm, có người ăn ít, có kẻ ăn nhiều. Kết quả là, có người không động đến phần của mình nhưng có người muốn ăn thêm thì không được. Thật là khó xử…
Không thể không nhắc đến tiết mục đổi đĩa của nhà hàng. Đĩa này là đĩa ăn của mỗi người. Cứ món mới dọn ra lại đổi đĩa một lần. Thật là phiền phức. Có người chưa ăn xong phần của mình thì đĩa đã bị dọn đi. Cứ đổi đi đổi lại như vậy thật là mất thời gian. Kết quả là buổi tiệc được kết thúc vào lúc 10h kém, hic hic. Chưa bao giờ em dự một cái đám cưới nào lâu như vậy….
Còn những chuyện khác biệt khác như chuyện mẹ chồng đi đón dâu, mẹ vợ theo tiễn con gái về nhà chồng, rồi thủ tục phát biểu, xin dâu… Chắc tại em dân miền Bắc, quen nếp rồi, vào dự cái đám cưới này quả thật là được mở mang đầu óc.
Tóm lại, từ hôm đi đám cưới về, em cứ ấm ức mãi nên mới viết entry này giải tỏa. Nhưng ngẫm cho cùng, điều đó cũng thật tự nhiên. Văn hóa mỗi miền mà!!!

(Ảnh:Duy Anh Photograper)