Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phụ nữ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 8, 2010

LÀM DÂU 2

Cô cả

Cô 2 đoán đúng. Mọi ánh nhìn không còn hướng về phía cô nữa, mà về phía cô cả. Vì cô cả là dâu mới, là dâu trưởng. Cô cả lại ít hơn cô 2 mấy tuổi. Khổ thân cho những ai bị “dòm”…
Cô dâu, chú rể không hợp tuổi. Thế nên phải đón dâu 2 lần. Lần đầu là hôm đám hỏi.
Sau khi kết thúc mọi thủ tục, nhà trai sẽ đón cô dâu tương lai về cùng luôn. Ngủ lại một đêm, sáng sau lại về nhà, đợi đến hôm cưới mới là đón dâu chính thức. Chuyện duy tâm này để tránh những điều không hay, nhưng nghe chừng rất nặng nề, mọi người cứ thấy có gì đó gợn gợn.
Vào bếp bắt tay dọn dẹp đống bát đũa đang chờ, cô 2 giật mình khi nhìn thấy cô cả đang ngồi thụp phía dưới bàn bếp.
- Bác sao thế?
- Tôi lo
- Lo gì?
- Không biết tối nay sẽ thế nào?!
- Zời ạ, tối nay mới phải ngủ với mẹ chồng thôi, chưa được ngủ với chồng đâu.
- ...
Cô cả không nói gì, nhìn cười mà như mếu. Chắc là phải ngủ với mẹ chồng, nên mới lo đây – cô 2 nghĩ thầm.
Đám hỏi xong, thoáng cái đã đến đám cưới. Không hiểu có phải do vui mừng vì sắp có người “thế chân” hay không, mà cô 2 rất cao hứng. Vợ chồng cô sắm cho anh chị đủ thứ, tủ quần áo, chăn ga, hoa cưới…Và đảm nhận bao nhiêu việc khác nữa. Quả thật, đám cưới người khác mà mệt hơn cả đám cưới mình. Cô 2 nghĩ, có thêm chị dâu, bầu trời tự do của cô thêm rộng mở, .
Cô cả hình như hiền lành hơn cô 2 thì phải. Hành trang cô mang theo khi lấy chồng, chắc hẳn chỉ có tình yêu. Không như cô 2, cô chả phải lo nghĩ gì nhiều. Ăn chung, ở chung với bố mẹ. Không phải thay đổi gì, cũng chẳng phải sắm sửa thêm. Mọi việc trong nhà, tính nết từng người, cô 2 đã truyền đạt lại tất cho cô cả. Bố chồng khó tính, mẹ chồng thích tình cảm, vợ chồng cô 2 thì đi suốt, lại chỉ ăn chung một bữa tối. Hai vợ chồng cô cũng không có điều kiện về kinh tế, vậy nên mọi việc cứ nếp cũ mà theo…
Cô cả nhìn không vui, chả phải cô buồn gì mà là do nét mặt cô như vậy. Lúc nào nhìn cô cũng như đang có tâm trạng. Cô vốn ít nói, lấy chồng xong lại mất việc ở nhà, thế nên lại càng hiếm thấy cô mở lời. Hai chị em dâu dù vẫn ăn cơm tối chung nhưng cũng chẳng mấy khi tâm sự chuyện trò.
Một cách công bằng mà nói, ban đầu 2 cô chẳng ưa nhau. Không phải ghét nhé, chỉ là không ưa thôi. Chẳng vì chuyện gì, chẳng có lý do gì. Cả 2 cô đều không thể ngờ, đến một ngày, mọi sự lại đổi thay…!

LÀM DÂU 1



Lâu rồi không viết lách gì, lý do chủ yếu là công việc, cảm xúc có vẻ khô cằn. Sau buổi off trưa qua, em lại muốn tiếp tục là 1 blogger, … Câu chuyện này chỉ là những góp nhặt, suy nghĩ đơn giản của em về cuộc sống. Có thể đó là em, có thể không phải em. Chỉ mong là nó sẽ hữu ích với mọi người!


Cô 2

Thế là cô về làm dâu nhà anh. Họ lấy nhau sau khoảng gần 1 năm quen biết, yêu thương. Hãy gọi cô là cô 2 vì anh là con thứ trong một gia đình 2 con trai.
Khi còn yêu, anh đã nhiều lần tâm sự với cô. Rằng làm dâu nhà anh cô sẽ được sung sướng. Vì mẹ anh rất thèm con gái, bà thích có người tâm sự, rủ rỉ. Bà là người tình cảm nhưng phải sống quá lâu giữa 3 người đàn ông khô cứng. Bà đã lo toan cho cả gia đình bao nhiêu năm. Giờ có người gánh vác cùng bà sẽ thực sự vui mừng, hạnh phúc. Và còn biết bao điều khác nữa…

Cô không muốn thế. Cô muốn 2 vợ chồng được ở riêng. Nghĩ đến cảnh một ngày nào đó mình cũng hát vang bài ca mẹ chồng như những đồng nghiệp trong văn phòng, cô thấy nản. Không phải cô ngại làm việc nhà, cũng chả phải cô không thể nấu ăn. Sinh ra trong một gia đình Hà Nội gốc, bố là trưởng họ, cô đã được mẹ chỉ dạy mọi điều. Việc nội trợ với cô là lẽ đương nhiên. Nhưng hình như khi chung sống, thế thôi chưa đủ.

Với cá tính của mình, cô muốn được tự do. Anh thì đồng ý dù không thật sự cảm thấy thoải mái. Nhưng gia đình anh thì không. Bố mẹ anh muốn cô dâu mới sống chung với cả gia đình. Ông bà mong muốn có 1 đại gia đình quần tụ, ấm cúng. Ông bà không thể chấp nhận việc con trai ra ở riêng.

Bài toán đưa ra thật khó giải. Ở giữa, chồng tương lai của cô là đau đầu nhất. Không ai chịu nhượng bộ. Cô yêu anh nhưng hình như nơi cô lý trí vẫn mạnh hơn thì phải. Nếu điều kiện đó của cô không thể đáp ứng thì không hiểu sự việc sẽ đi đến đâu… Cũng may, khi mọi chuyện đang rối bời thì 1 sáng kiến được đưa ra. Đôi vợ chồng trẻ sẽ ở riêng tại ngôi nhà cũ của gia đình trong cùng khoảng sân 200m. Trước mắt thì cứ lên ăn chung với các cụ đã, lâu dài tính sau.

Ngôi nhà 2 tầng còn giữ lại đã thật sự cũ kỹ. Muốn ở được, đương nhiên phải sửa chữa. Cộng với chi phí cho đám cưới mà 2 đứa phải tự lo, đó là 1 khoản tiền đáng kể. Nhưng không sao, tự do thường đắt giá mà. Cô nhủ thầm và vui sướng chuẩn bị, sắm sửa cho tổ ấm riêng của mình.

Cuộc sống chung thật không đơn giản. Ngay cả khi chỉ là một bữa tối ăn chung. Bố chồng cô là người khó tính. Ông nghỉ mất sức đã nhiều năm nên không thể hiểu cho hoàn cảnh và công việc của những đứa con. Bữa cơm tối là phải đủ mặt, không thiếu một ai. Không thể có chuyện người ăn trước, người ăn sau. Đặc biệt là không thể thiếu ông. Nếu ông chưa về, cho dù đã muộn, nếu không muốn ông dỗi, tất cả phải ngồi chờ…

Công việc bận rộn, thời gian biểu không cố định lại cộng thêm cái bệnh đau dạ dày khiến cho cô 2 mãi không thể quen được với bữa tối ở nhà chồng. Chuyện kiếm cớ về nhà ngoại, đi sinh nhật bạn…xảy ra như cơm bữa. Hai vợ chồng son tranh thủ đi chơi, xem phim, đi ăn hàng…Thôi thì cũng phải tìm cách thích nghi chứ sao. Cái kiểu riêng mà chung, chung mà riêng thế này, dù không thật sự như mong muốn của cô nhưng khiến khối người mong ước rồi.

Còn bao nhiêu chuyện khác nữa. Từ chuyện ngủ nướng ngày nghỉ của 2 vợ chồng, đến chuyện mua sắm đồ dùng cho tổ ấm riêng… Hai thế hệ khác nhau, hai quan niệm khác nhau. Hình như, tìm một tiếng nói chung là rất khó. Nhưng dù sao, cô 2 vẫn luôn cố gắng thu xếp mọi chuyện, thay đổi một số thói quen, cách nghĩ của mình. Vì tóm lại, dù gì thì cô đã có chồng. Cô là một cô con dâu!

Một năm trôi qua rất nhanh. Gia đình cô lại chuẩn bị cho một đám cưới nữa. Anh chồng lấy vợ. Một mặt mừng cho anh, một mặt cô cũng vui thầm vì từ nay nhà sẽ có 2 cô con dâu. Mọi chuyện chắc chắn sẽ nhẹ nhàng hơn, mọi ánh nhìn sẽ không chỉ còn hướng về phía cô…!

(Còn tiếp)

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

ĐÀN BÀ TUỔI BA MƯƠI


(Bài này là sưu tầm từ blog của 1 người bạn. Mình tâm đắc quá nên cóp sang đây để bà con tham khảo)
Đây là quan điểm của một đàn ông về đàn bà ba mươi:

Đàn bà ba mươi là đàn bà đã ngoài 30 tuổi, đã qua tuổi “băm” - còn “băm” mấy nhát thật ra đàn ông không quan tâm. Cá nhân người viết bài này muốn kiến nghị rằng nếu dùng vầng trăng tròn đầy viên mãn để so sánh với tuổi đẹp nhất của đàn bà thì nên hiểu tuổi trăng rằm là tuổi 30 chứ không phải tuổi 16. Đàn bà ba mươi mới thật sự là đẹp lung linh. Ngày xưa người ta có câu dọa rằng: Trai ba mươi tuổi đang xoan, gái ba mươi tuổi đã toan về già, nhưng đấy là ngày xửa ngày xưa, còn bây giờ có ăn có mặc, có son có phấn, đàn bà ba mươi nhiều khi mơn mởn còn hơn cốm đầu sàng. Đàn bà ba mươi đã đẹp chín chắn, đã thoát khỏi những mơ mộng viển vông, đã không còn đứng núi này trông núi nọ thì hơi bị quyến rũ và là ước mơ của hàng triệu triệu đàn ông.

Trong đời một người con gái có hai mốc là 18 tuổi và 30 tuổi. Người viết bài này thấy con gái mười tám như chim mới ra ràng ngây thơ vụng dại, đàn bà ba mươi mới thật sự trưởng thành cả về thể xác lẫn tinh thần, đủ lông đủ cánh, đã thế lại còn đủ một số hiểu biết để có thể nói chuyện. Đàn bà ba mươi có những thế mạnh mà con gái mười tám hay con gái chân dài không có hoặc còn lâu mới có - đó là sự biết cảm nhận và chia sẻ với đàn ông. Có lẽ vì thế mà người ta có câu: Nên chọn đàn bà có quá khứ và đàn ông có tương lai. Không phải lúc nào đàn ông cũng cần chân dài, cần con gái trẻ. Đàn ông cũng có lúc mệt mỏi, cũng có lúc thất bại, cũng có lúc cần bàn tay chăm sóc, cảm thông. Đàn ông có thể yêu con gái mười tám nhưng lấy vợ nhiều khi muốn lấy đàn bà ba mươi. Hình như đàn bà ba mươi mới đích thực đàn bà.

Tình yêu, sự phải lòng không chỉ là đặc quyền của tuổi mười tám, nó vẫn luôn dành cho đàn bà ba mươi. Thời gian đôi khi cướp đi của đàn bà không phải là nhan sắc mà cướp đi trái tim rộng mở yêu thương. Đàn bà ba mươi với trái tim trầy xước đôi khi nhìn đàn ông đầy nghi ngại. Có thể vì thế mà đàn ông hoảng sợ và chạy trốn để đến với những cạm bẫy ít gai góc hơn.

Có người nói cuộc đời đàn bà gọi là hoàn hảo nếu có được ba người đàn ông. Lúc đôi mươi yêu người đàn ông ba mươi, được yêu, được bảo bọc, được chiều, được khám phá cuộc sống. Lúc đàn bà ba mươi tốt nhất là có được người con trai hai mươi. Đàn bà ba mươi lúc đó sẽ học lại cách theo đuổi, cách chinh phục và cách hưởng thụ cuộc sống với tình yêu. Khi đàn bà năm mươi, tốt nhất có được người đàn ông năm mươi, để cùng bầu bạn sớm chiều đến đầu bạc răng long.

Đàn bà ba mươi đẹp như mùa xuân chín.

Khi đàn bà ba mươi hỏi: Anh có yêu em không? Đàn ông nên trả lời: Chẳng lẽ nhìn vào mắt anh em không thấy điều gì sao? Có điều lúc ấy mắt đàn ông phải thật sự tình cảm vì đàn bà ba mươi rất tinh.

(sưu tầm)

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

CUỘC ĐỜI CHẢ BIẾT THẾ NÀO


Hôm qua, nhận được thiếp mời của em. Cô bé này “kén” lắm. Tôi bảo em: “Chúc mừng nhé, cuối cùng em cũng đã chọn được một người”. Thật bất ngờ, em bảo tôi: “Em cũng chả biết thế nào. Thôi cứ cưới đã chị ạ”…!!!

Nghe em nói vậy, tôi thấy hơi ngạc nhiên. Câu này thì chỉ thường hay được các chị có gia đình nói thôi. Còn một cô dâu mới như em thì phải háo hức, phấn khởi… mới phải chứ???

Nhưng em nói không sai đâu, đúng là chả biết thế nào thật. Đã có gia đình riêng, bạn bè xung quanh cũng vậy, và quả là có những chuyện chỉ khi đã cưới xong mới biết.

Cô bạn học cùng Đại học với tôi là câu chuyện đầu tiên. Suốt mấy năm sinh viên, cô yêu một anh Kiến trúc sư. Phải nói đó là một chuyện tình đẹp mà tôi là người hân hạnh chứng kiến. Một hôm, cô rủ tôi đi là cà phê rồi thông báo là họ đã chia tay. Quá ngạc nhiên và càng không thể ngờ được với lý do mà cô đưa ra. Anh là con trưởng trong gia đình, bố anh là thương binh, chị gái anh đã lớn tuổi mà chưa đi lấy chồng, anh lại làm ở công ty tư nhân, không ổn định… Cô lo rằng nếu tiếp tục yêu và lấy anh, cô sẽ phải ở chung với gia đình chồng, phục vụ bố chồng là thương binh, chịu đựng chị gái quá lứa… Và thế là chia tay!

Sau này tôi vẫn tiếp tục làm bạn với hai người. Ít lâu sau, bạn tôi có người mới. Nhưng anh chàng Kiến trúc sư thì ôm đau khổ mãi. Anh không thể hiểu nổi tại sao cô bỏ anh ra đi?

Thời gian trôi qua, mỗi người đều có gia đình riêng. Nhưng mọi chuyện đều không diễn ra như tưởng tượng.

Cô bạn tôi lấy chồng – một cán bộ kho bạc, con thứ trong một gia đình. Đúng tiêu chuẩn của cô. Nhưng chỉ ít lâu sau khi cưới, anh ta bỏ ra ngoài làm cho 1 công ty tư nhân. Họ cũng không thể thực hiện được ý đồ sẽ xin ra ở riêng của cô. Vì gia đình chồng không đồng ý, họ cũng không đủ điều kiện kinh tế để tự lập. Bố mẹ chồng cô khá khó tính, yêu cầu con dâu gắt gao trong mọi việc, lại thêm vào đó là em chồng ghê gớm, toàn bắt nạt chị dâu…

Anh Kiến trúc sư cũng đã lấy vợ và rất thành đạt. Anh thành lập công ty, mua nhà ở riêng, thuê người chăm sóc bố mẹ và chị… Tóm lại, nếu lấy anh, cô bạn tôi sẽ có được tất cả những gì mong muốn. Thế nhưng cuộc sống đã không diễn ra như những gì người ta dự định.

Câu chuyện thứ 2 lại diễn ra theo kiểu khác. Nhân vật chính là một đồng nghiệp của tôi tại cơ quan cũ. Khi còn yêu nhau, ngày nào người yêu cũng đưa đón đi làm, sinh nhật, ngày kỷ niệm…bao giờ cũng có hoa tươi gửi đến tận văn phòng. Cô thổ lộ với chúng tôi là người yêu rất chiều, cô nói gì cũng nghe, bảo gì cũng làm. Gia đình anh ta lại cũng rất khá giả, nếu cưới nhau, sẽ chẳng phải lo lắng gì. Có lẽ vì thế nên cô cũng chẳng mấy mặn mà với công việc tại cơ quan. Làm thì làm, không làm đã có người yêu bao cấp. Cả cơ quan bảo cô đúng là chuột sa chĩnh gạo…

Thế nhưng, sự thật sau đám cưới rất phũ phàng. Hóa ra người yêu cô chả nghề nghỗng gì, cả ngày ở nhà. Có lẽ vì thế nên anh ta mới có thời gian đưa đón cô suốt. Kinh tế phụ thuộc vào gia đình chồng, mọi việc đều không thể chủ động . Ngay đến phòng riêng sơn màu gì, hai vợ chồng cũng phải báo cáo với bố mẹ chống. Muốn về nhà mẹ đẻ cũng khó, phải xin phép, phải có lý do… Anh chồng thì chỉ biết ăn và chơi, không đụng chân đụng tay vào bất cứ việc gì, muốn uống cốc nước cũng sai vợ đi lấy. Cô kêu ca, phàn nàn thì anh ta cũng chỉ cười trừ, rồi lại dán mắt vào cái laptop… Lâu ngày gặp lại, cô vẫn chưa có ý định sinh con. Vì càng ngày, cô càng thất vọng, càng bức xúc, nhưng không thể làm gì hơn vì phụ thuộc về kinh tế, vì giờ đây chính cô cũng không có việc làm… Cô nói ngày xưa cô đã nhầm….

Ngẫm ra, cuộc đời rất khó định đoạt, không thể tính toán trước. Bạn không thể cố gắng sắp xếp cho tương lai của mình, đặc biệt khi bạn là phụ nữ. Có lẽ phương án tối ưu nhất, là bạn nên chuẩn bị cho mình phương tiện (công việc, tài chính…), để có thể chủ động trong mọi tình huống mà số phận đặt ra.