Thứ Năm, 29 tháng 4, 2010

SÁT THỦ VÀ VỆ SĨ


Tối nay em đi xem "Sát thủ và Vệ sĩ" - một siêu phẩm đã được thai nghén trong 10 năm mới có thể ra đời của điện ảnh Hồng Kông.

Trước khi vào phòng chiếu, cầm trên tay tấm poster, dòng chữ in nghiêng màu đỏ: " Từng phút sinh tử với lực lượng sát thủ hùng hậu. Từng giây xả thân đổi lấy hạnh phúc và tình yêu cho hàng triệu con người" đã rất gây ấn tượng với em.

Câu chuyện về 10 con người, 10 tính cách, thân phận khác biệt đồng lòng quyết chí bảo vệ lãnh tụ cách mạng Tôn Trung Sơn trước âm mưu ám sát của Triều đình nhà Thanh.

10 con người lần lượt ngã xuống, hy sinh hoặc mất mát theo nhiều cách khác nhau trong cuộc chiến cam go ấy. Nhưng...trong số họ, có mấy người biết người mà mình đang hy sinh cả mạng sống để bảo vệ ấy???

Một thầy giáo hy sinh vì lý tưởng cả đời của mình: một Trung Hoa khác

Một thanh niên 17 tuổi hy sinh vì niềm tin dành cho người mà cậu tin rằng chính là tương lai của một Trung Hoa mới, thoát khỏi bóng đêm của Triều đình Mãn Thanh đã thối nát.

Còn lại là:

Một nhà sư bị đuổi khỏi Thiếu Lâm, vì cảm kích trước nhân cách của một con người mà tham gia vào cuộc chiến...

Một cô gái tuổi 17, trả thù cho cha - một tướng quân bị Triều đình săn đuổi, phải rời bỏ quê hương. Cô chỉ làm tiếp những gì cha cô còn chưa kịp làm

Một anh phu xe không thể chùn bước trước hiểm nguy để báo đáp ông chủ của mình - người đã bao bọc anh trong suót bao nhiêu năm, đã giúp anh hỏi cưới người con gái mà anh thầm yêu bao ngày

Một Lưu công tử, vốn bao năm vùi mình trong khói thuốc, chỉ mong tìm được cơ hội chết chính đáng, lẫm liệt sau bao nhiêu lỗi lầm đã gây ra trong quá khứ...

Một con bạc những tưởng đã mất hết nhân tính, buộc lòng phải tham gia cuộc chiến để bảo vệ người đã bao bọc vợ con mình suốt bao năm qua...

Còn nhiều người khác nữa, mỗi người họ đều có lý do khác nhau khi liên quan đến câu chuyện này. Tất cả họ, đều trở thành những con người vô danh... viết nên lịch sử.


Vậy thì cho dù bạn là ai, dù vô tình hay cố ý, dù bạn có lý tưởng hay chỉ đơn thuần bạn bị số phận đưa đẩy... nếu bạn quyết tâm và dũng cảm đối mặt với những gì đang xảy ra thì vô hình chung bạn đã trở thành NGƯỜI HÙNG rồi, phải không?!

Thứ Ba, 13 tháng 4, 2010

KHI "NỮ TÍNH" TRONG NGƯỜI ĐÀN ÔNG TRỖI DẬY


Đêm qua em tình cờ xem được chủ đề ‘’Khi‘’tính nữ’’ trong người đàn ông trỗi dậy’’ của Talkshow Chuyện riêng Chuyện chung – VCTV 1. Chương trình đề cập đến rất nhiều khía cạnh. Cá nhân em chỉ tâm đắc nhất những điều sau thôi :

‘’Tính nữ ‘’ trong người đàn ông có thể là
Là vẻ bề ngoài ‘’xinh gái ‘’ : da trắng, môi đỏ...
Là sự cầu kỳ, diêm dúa trong phục trang
Là yếu đuối, ủy mị trong tình cảm...
Là những câu nói ghê gớm, chanh chua mà có khi ngay cả phụ nữ cũng không thể nghĩ ra.
Là nói nhiều, nói dai, nói đi nói lại
Là tính cách nhỏ nhen, chấp vặt , thù dai
Là sự ỷ lại, lười biếng, vô trách nhiệm với những người xung quanh, không thể làm trụ cột gia đình...
Là nhiều thứ khác nữa...
Bất kể lúc nào, ‘’ tính nữ’’ của người đàn ông đều có thể trỗi dậy. Khi đó thì làm thế nào ? Khi đó, theo thiển ý của em thì ‘’nam tính’’ trong những người phụ nữ buộc lòng phải thể hiện ra thôi !

Thứ Hai, 12 tháng 4, 2010

QUÊN

Chiều muộn, lơ đãng bên ly nâu đá, bỗng nó nhận ra mình là người rất dễ lãng quên...
Quên mình là một đứa con gái để đối xử với những đứa bạn gái khác như một người anh trai. Và giờ đây, nó có một tình bạn xấp xỉ 20 năm.
Quên đi mơ ước trở thành một kiến trúc sư, nó theo đuổi công việc mà chữ quên là điều tối kỵ: kế toán.
Quên đi bản tính nhút nhát, tự ti, nó động viên mình đối mặt với những thách thức mới, những công việc mới.
Quên đi những vất vả của công việc, của cuộc sống, nó cố gắng từng ngày. Để giờ đây, chí ít nó cũng có thể tự hào rằng đã tự đi trên đôi chân của chính mình.
Quên cả những giọt nước mắt khi thất bại, khi sai lầm... Quên rằng mình đã tuổi 30, nhiều trách nhiệm và lo toan, nó luôn cố giữ cho mình nét vui tươi, sự bình thản...
Còn nhiều thứ khác mà có thể nó đã quên!?
Vậy mà giờ đây, nó đang hoang mang vì không thể quên đi một bóng hình!

Thứ Năm, 8 tháng 4, 2010

SỢ


22h 15 phút, chuông điện thoại reo vang.
Alo ! Con đây mẹ !
Ừ, Su ngủ chưa ?
Cháu ngủ rồi mẹ ạ. Mẹ gọi khuya thế ?
Ừ... mai có phải đi chợ mua thức ăn không con ?
Có chứ ạ, mà sao nghe giọng mẹ mệt mỏi thế ?
Ừ, mẹ ... sợ quá !
Sao thế ạ ?
Cô H. vừa gọi mẹ, bác V. bị tai biến rồi, từ sáng.
Khổ thật. Mà thôi, người già bệnh tật thì chẳng tránh khỏi, mẹ nghĩ làm gì
Nhưng vừa đưa vào viện, BS bảo phải có 80 triệu nộp trước thì mới chữa ! Cô H. chạy tiền từ sáng, giờ mới gom đủ, không biết thế nào rồi ? Mẹ nghe thế sợ quá. Giờ có tuổi rồi, ốm đau không biết thế nào, nhỡ chẳng may thì tiền ở đâu ra ???
Thôi mà mẹ, lo xa thế, con cái lớn rồi, không lẽ để mẹ phải lo sao. Mẹ ngủ đi nhé...

Nói với mẹ như vậy nhưng bản thân mình nghe xong cũng sợ. Càng nghĩ càng lo âu... Chả phải có câu ‘’ Cứu người như cứu hỏa ‘’ sao ? Chưa có tiền nộp thì chưa chữa ! Nhỡ người bệnh có mệnh hệ gì, lúc đó ai chịu trách nhiệm ? Mình cứ tưởng rằng, nếu là 1 ca bệnh khẩn cấp, cứ nhập viện đã, BS cứ chữa đã, mọi chuyện tính sau. Hóa ra không phải vậy. Không lẽ một mạng người được quyết định bởi 80 triệu ?
Ơ mà, bảo hiểm thì để làm gì nhỉ ? Để cho oai à ? Thôi thì đủ các loại, bảo hiểm y tế, bảo hiểm tự nguyện, bảo hiểm nhân thọ... rồi cuối cùng không có tiền mặt thì đừng hòng được chữa bệnh. Chuyện này nghe như Azit Nexin... Huhu
Nhân tiện thì mình lại nghĩ ra đủ thứ chuyện. Nào là BS ăn hoa hồng của nhà thuốc, nào là vắcxin Rotarix có vấn đề, nào chuyện chữa cho trẻ tự kỷ của chị Like 2 chat... Toàn những chuyện nghe xong muốn khóc ầm lên. Sao lại thế nhỉ ??? ‘’ LƯƠNG Y NHƯ TỪ MẪU’’ là thế nào ???

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

TÌNH YÊU BÓNG ĐÁ


Lâu lắm rồi hôm qua mình mới có cơ hội thể hiện tình yêu bóng đá. Không phải vì dạo này hay mất ngủ mà vì đêm qua là đêm của 1 trận thư hùng. Bayern Munich vs MU tại Arena.
Nghe thôi đã thấy đủ hấp dẫn rồi. Lịch sử đối đầu giữa 2 đội quá đủ để chứng tỏ điều đó. Người hâm mộ mong chờ một kịch bản hấp dẫn hơn và đã được toại nguyện... Ngay phút thứ 2, Rooney đã ghi bàn. Một khởi đầu có vẻ quá dễ dàng cho MU. Nhưng hình như điều này chính là chất xúc tác khiến cho trận đấu gay cấn hơn. Hàng loạt cơ hội của cả 2 đội trôi qua, người hâm mộ trầm trồ, xuýt xoa và luyến tiếc. Liệu BM có thua như 11 năm về trước? Không thể! Vì người Đức vẫn luôn là người Đức. Kiên trì và bền bỉ. Bàn thắng của Ribery phút thứ 77 đã chứng tỏ điều đó. Và cú sút đập xà ngang của Vidic - theo mình, chính là hồi chuông kết thúc đối với MU, chứ không phải bàn thắng của Olic vào phút bù giờ thứ 2!
Lâu lắm mới được xem 1 trận cầu đỉnh cao, mới nhớ ra rằng mình đã xem bóng đá từ hồi còn nhỏ xíu, khi nói còn chưa sõi. Với mình, mỗi mùa Word Cup, Euro hay Champion League... đều là những kỷ niệm khó quên, những niềm vui, nỗi buồn... Dù là xem bóng đá với gia đình, với bạn bè hay chỉ một mình như đêm qua mình đều cảm thấy rất tuyệt vời, cho dù đội bóng mình yêu thích thắng hay thua. Tóm lại mình rất yêu bóng đá...
Hẹn gặp lại tại Old Traford!!!

(Ảnh: vnexpress)

Thứ Hai, 29 tháng 3, 2010

ĐÁM CƯỚI 2 MIỀN


(Bài này là ăn theo Hà Nội - Sài Gòn của Mr Thụy. Em viết xong từ hôm đi công tác zìa, nhưng mà thấy chưa hay nên chưa pót. Giờ đưa lên coi như hưởng ứng lời kêu gọi bổ sung của bác Thụy, hihi)

Lần đầu tiên được dự 1 đám cưới tại Sài Gòn, em quả thật có nhiều điều ngạc nhiên bất ngờ, xin được chia sẻ với cả nhà.
Đầu tiên phải kể đến vụ đãi tiệc. Nếu ngoài Bắc, khách khứa đến dự, sẽ được chủ nhà gom lại ngồi dồn thành từng mâm 6 người. Cỗ - ngay lập tức được dọn ra, bà con đánh chén, tự chúc tụng nhau… Đến khi xong xuôi đứng dậy, có khi vẫn chưa được chiêm ngưỡng dung nhan cô dâu, chú rể. Kiểu này làm cho em có suy nghĩ ngoài mình đi ăn tiệc cưới như đi chợ, như cho hoàn thành nhiệm vụ vậy.
Miền Nam không vậy. Thiệp mời ghi 6h, 7h kém 15, các bàn tiệc vẫn lác đác người, chủ yếu toàn người nhà. Bia, nước ngọt, nước suối được rót ra, chủ yếu là để khách khứa có cái nhâm nhi và chờ đợi. 7h30, khi các bàn tiệc đã tương đối đầy đủ, hôn lễ mới được chính thức bắt đầu. Khởi động là 1 tiết mục múa trên nền nhạc Bức thư tình đầu tiên, rồi đến pháo bóng, pháo trang kim, cắt bánh, rót rượu…(khâu nghi lễ này cũng không khác biệt mấy so với ngoài Bắc). Thành thực mà nói, về khoản này miền Nam tổ chức chuyên nghiệp hơn miền Bắc rất nhiều, khách đến dự được chiêm ngưỡng toàn bộ phần lễ rồi sau đó mới ăn tiệc. Thế nhưng, đến giờ đó, khách khứa đã đói hoa cả mắt, sự theo dõi hôn lễ hình như cũng không còn được nhiệt tình cho lắm…
Giờ là đến tiết mục ăn. Menu đọc đã thấy hấp dẫn. Khác với miền Bắc là các món được dọn ra cùng một lúc, thậm chí được bày sẵn ngay từ đầu, trong này thực đơn được dọn ra từng món một. Phục vụ của nhà hàng sẽ chia phần luôn cho từng người trong bàn tiệc, mỗi người một đĩa, ai cũng có phần. Nghe chừng rất văn minh nhưng có vẻ không ổn. Trong một mâm, có người ăn ít, có kẻ ăn nhiều. Kết quả là, có người không động đến phần của mình nhưng có người muốn ăn thêm thì không được. Thật là khó xử…
Không thể không nhắc đến tiết mục đổi đĩa của nhà hàng. Đĩa này là đĩa ăn của mỗi người. Cứ món mới dọn ra lại đổi đĩa một lần. Thật là phiền phức. Có người chưa ăn xong phần của mình thì đĩa đã bị dọn đi. Cứ đổi đi đổi lại như vậy thật là mất thời gian. Kết quả là buổi tiệc được kết thúc vào lúc 10h kém, hic hic. Chưa bao giờ em dự một cái đám cưới nào lâu như vậy….
Còn những chuyện khác biệt khác như chuyện mẹ chồng đi đón dâu, mẹ vợ theo tiễn con gái về nhà chồng, rồi thủ tục phát biểu, xin dâu… Chắc tại em dân miền Bắc, quen nếp rồi, vào dự cái đám cưới này quả thật là được mở mang đầu óc.
Tóm lại, từ hôm đi đám cưới về, em cứ ấm ức mãi nên mới viết entry này giải tỏa. Nhưng ngẫm cho cùng, điều đó cũng thật tự nhiên. Văn hóa mỗi miền mà!!!

(Ảnh:Duy Anh Photograper)

NHẢM



Em đang sai lầm. Chắc chắn là như thế. Trên con đường đời vốn không lấy gì làm bằng phẳng của mình, thường thì em luôn đủ tỉnh táo để có những quyết định mà bản thân không bao giờ phải thấy hối tiếc. Vậy mà…
Lần này thì em đang sai thật. Chuyện chưa có gì quá nghiêm trọng nhưng nếu cứ thế này thì em hoàn toàn có thể lạc lối. Làm sao có thể như thế khi mà em đã biết mình sai rồi mà vẫn tiếp tục. Em tự nhủ với bản thân rằng mình không bao giờ phạm sai lầm, rằng mình rất tỉnh táo, rất lý trí… Nhưng nực cười thay, cũng chính bằng cái lý trí đấy em nhận ra rằng mình đang sai mà không thể dừng lại!
Em đã để cảm xúc lôi tuột mình đi một cách rất tự nhiên. Em không băn khoăn, thắc mắc hay nghi ngờ gì hết. Em nghỉ chỉ mình em thích thế là đủ. Dù em đủ khôn ngoan để biết rằng kết cục của chuyện này sẽ thế nào, em cũng lo sợ, cũng suy nghĩ nhưng em vẫn không dừng lại dù đã do dự đôi lần…
Có người nói với em rằng, hãy sống cho trọn vẹn, mình muốn làm gì thì hãy làm điều đó… Dễ thế sao? Em thừa thông minh để biết rằng người ta chả thể nào có điều này mà không mất điều kia.. Vậy mà em lại quá tham lam khi muốn có tất cả. Và thế là em tự biện minh đủ kiểu để có được dù chỉ 1 chút thứ mình muốn có mà lại không để mất đi bất cứ thứ gì. Em ơi, làm sao có thể như vậy được chứ!?
Nhưng khổ thay, cảm xúc nhiều khi lại là thứ men say khiến đầu óc người ta mụ mị. Em uống rất tốt, em ít khi say nhưng lần này em không thể không quay cuồng. Em đang vật lộn với mới bòng bong do chính em tạo ra…
Chuyện này rồi sẽ thế nào nhỉ. Mong rằng, em sẽ không mất gì, không phải đánh đổi thứ gì cho những cảm xúc điên rồ của mình. Và tốt hơn cả là em đừng bao giờ để thứ men say đó đánh gục.